Ot
Chúng ta có thể nghĩ: “Cuộc sống sao lại có thể hiện hữu theo tính vô ngã (không có ‘ai’ cả; cái vô hình dạng) ư? Làm sao điều này khớp được với sự kiện khoa học?”
Bạn có thể đã nghĩ: “Tôi hiểu mông lung rằng có thể cái vô hình dạng vẫn còn.” Không, chúng ta sẽ không có khả năng hiểu được nó về mặt trí tuệ, bởi vì cái vô hình dạng của ta sẽ lại có hình dạng nào đó. Làm sao ta có thể quan niệm được về cái vô hình dạng? Ngôn từ (khái niệm) này thì được, nhưng khoảnh khắc ta cố gắng quan niệm cái vô hình dạng, lập tức nó bắt đầu lấy một hình dạng - bởi vì chỉ hình dạng mới có thể được quan niệm; cái vô hình dạng không thể được quan niệm. Nó là từ trống rỗng.
Về mặt trí tuệ thì không có cách nào cả. Cách duy nhất chỉ là mang tính thiền, tính tồn tại. Ta không thể hình dung ra nó qua trí tuệ, bạn đơn giản đi nhiều hơn vào thiền, mở ra chiều hướng mới cho tầm nhìn.
Và thiền là gì? Thiền là dần dần trở nên vô ý nghĩ; không rơi vào giấc ngủ - vẫn còn tỉnh táo và có ý thức (tỉnh-thức) và vậy mà trở nên vô ý nghĩ. Một khi ý nghĩ biến mất, mọi thứ đều trong suốt - rằng, “người” nghĩ (một chủ thể không thực có được gọi là cái “tôi”; bản ngã) chỉ là sản phẩm phụ của các ý nghĩ di chuyển. Nó chỉ là một chuỗi tiến trình các ý nghĩ và không gì khác. Nó không có sự tồn tại tách biệt. Khi ý nghĩ không còn hiện diện, "người" nghĩ cũng tan biến vào cái "không".
Thế rồi bạn bước đi, nhưng "người" bước lại không có đó nữa - chỉ có 'việc" bước; thế rồi bạn ăn, nhưng "người" ăn không còn có đó nữa - chỉ có tiến trình của "việc" ăn; thế rồi bạn ngủ, nhưng "người" ngủ không còn có đó nữa; thế rồi bạn sống, nhưng không có "ai" đang sống cả; thế rồi bạn chết, và không có "ai' đang chết cả...
Chúng ta chỉ là không gian thuần khiết trong đó hàng triệu quá trình tồn tại, trong đó cuộc sống tuôn chảy với tất cả những quá trình của nó và bạn vẫn còn không bị biến chất bởi nó. Bạn giống như bầu trời mở... mây tới và đi.
Nhận xét
Đăng nhận xét