...Thưa Thầy con thực hành thế này:

Khi có việc gì cần làm thì con làm, nhắc mình hết lòng với nó, nhưng sự hết lòng được một chút thôi là con bị hút vào trong việc đang làm, quên lãng thực tại vài phút, rồi con nhớ ra và quay về, nhưng xẹt một cái thôi, sau đó lại là quên lãng vài phút. 

Con không kiểm soát được, nó muốn khi nào nhớ thì nhớ, khi nào quên thì quên, vậy trong khoảng 10 phút con chỉ xẹt xẹt vài giây tỉnh thức thôi. Đó là lúc con tu mà không có cảm xúc, nếu có cảm xúc thì ít hơn nhiều. 

Vậy một ngày, con chỉ tu không biết có được một phút không nữa! Con nhìn lại con thấy con đường thăm thẳm xa.... Không biết lúc mới bắt đầu tu 

Thầy có gặp khó khăn như vậy không? Và nếu chánh niệm quá ít như vậy, ngày trồi ngày sụt thì làm sao đủ để học?

Cảm ơn Thầy.

Trả lời:

Bởi vậy Bồ-tát mới phải trải qua biết bao kiếp tái sinh mới giác ngộ được. Con đừng vội, cũng như mới tập lái xe lúc đầu thấy khó nhưng sau thuần thục rồi ngồi lên là lái dễ dàng chứ đâu có thấy khó khăn gì nữa...

Thầy Viên Minh - trích Hỏi & Đáp trungtamhotong.org

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Một khối tập khí lớn lao như vậy mà muốn giải quyết được ngay là điều không thể..Phương pháp đã có sẵn ở nơi mỗi người, biết sử dụng những yếu tố vốn đã đầy đủ ngay nơi chính mình (tự tánh) là được, đừng vay mượn hay lệ thuộc vào bất cứ phương pháp nào của người khác. .