KHI TÂM ĐÃ THẤY VÔ THƯỜNG, KHỔ, VÔ NGÃ THÌ NÓ BUÔNG XẢ TẤT CẢ.
- Biết rằng những sự vật ấy là VÔ THƯỜNG, DÍNH LIỀN VỚI KHỔ ĐAU, KHÔNG CÓ GÌ GỌI LÀ TA thì phải là điên cuồng Ta mới chạy theo chúng ! Nếu không nhận thức rõ ràng như vậy ắt Ta phải Đau Khổ.
- Khi đã quan sát tận tường và thấy rằng những sự vật ấy quả thật là VÔ THƯỜNG thì dầu nó có vẻ như đáng cho Ta chạy theo, thật sự nó không đáng.
- Tại sao Ta muốn làm gì trong khi bản chất của nó là đau đớn và sầu khổ ? Nó không phải của Ta, không có thực chất, không có gì thuộc về của Ta. Như vậy tại sao Ta chạy theo tìm nó làm gì ?
- Tất cả mọi vấn đề khó khăn đều chấm dứt nơi đây. Còn đâu khác để Ta chấm dứt nó ?
- KHI TÂM ĐÃ THẤY VÔ THƯỜNG, KHỔ, VÔ NGÃ THÌ NÓ BUÔNG BỎ TẤT CẢ VÀ TỰ PHÓNG THÍCH.
- NÓ KHÔNG CÒN BÁM NÍU VÀO ĐAU KHỔ HAY HẠNH PHÚC.
- Ðó là chất liệu dinh dưỡng cho tâm linh người có Pháp Hành, người thật sự đã tự rèn luyện.
- ĐIỀU RẤT QUAN TRỌNG LÀ HIỂU BIẾT TÂM VÀ CÁC GIÁC QUAN.
- THẤU HIỂU NÓ ĐẾN NHƯ THẾ NÀO VÀ THẤU HIỂU NÓ ĐI NHƯ THẾ NÀO.
- KHỞI SANH NHƯ THẾ NÀO VÀ HOẠI DIỆT NHƯ THẾ NÀO.
- HÃY THẤU HIỂU TẬN TƯỜNG.
- Hệ thống giác quan của Ta có cái Tâm ở giữa và mắt, tai, mũi, lưỡi, thân và ý bao quanh.
- Khi một giác quan bị khơi động, ví dụ như có HÌNH SẮC TIẾP XÚC VỚI MẮT, THÌ NÓ RUNG ĐỘNG VÀ CHẠY ĐẾN TÂM. TÂM LÀ CÁI GÌ HAY BIẾT. Ở ĐÂY LÀ BIẾT HÌNH SẮC. Chỉ bấy nhiêu cũng đủ làm cho Trí Tuệ phát sanh.
- Nếu Hành giả chịu khó suy xét vấn đề một cách Thấu Đáo, về cách Tâm con người bị DÍNH MẮC theo những : HÌNH SẮC, ÂM THANH, MÙI HƯƠNG, MÙI VỊ, CẢM XÚC VÀ NHỮNG TRẠNG THÁI TÂM.
- ĐÓ LÀ TRÍ TUỆ ĐỂ HIỂU BIẾT ĐƯỢC NHỮNG ĐỐI TƯỢNG GIÁC QUAN ( Sắc, Thinh, Hương, Vị, Xúc và Pháp ) VÀ CÁCH CHÚNG TÁC ĐỘNG VÀO TÂM.
- HÀNH GIẢ DÙNG TRÍ TUỆ NÀY ĐỂ HIỂU BIẾT CÁC TRẠNG THÁI TÂM, RÈN LUYỆN TÂM BIẾT CÁCH BUÔNG XẢ.
- Đây chính là cách Hành giả cần hiểu về cách Rèn Luyện Tâm. Phải có cách hiểu như vậy.
- Hành giả HÀNH THIỀN thuần thục thấy mọi sự, mọi vật đều SINH DIỆT không ngừng, chẳng có gì THƯỜNG TỒN, BẤT BIẾN.
- Hành giả QUÁN SÁT theo dõi mọi khía cạnh, mọi chiều hướng của sự vật, và thấy rằng CHẲNG CÓ GÌ BỀN VỮNG CẢ.
- Trong mọi tư thế Đi, Đứng, Nằm, Ngồi, Hành giả đều thấy như vậy. Chỗ nào Hành giả nhìn đến cũng chỉ thấy KHỔ ĐAU, HUỶ HOẠI mà thôi.
- 5 UẨN ( Danh Sắc ) cũng vậy, nắm chỗ nào cũng bị phỏng cả. Bởi thế, KHÔNG NÊN DÍNH MẮC, DÙ ĐÓ LÀ SỰ AN TỊNH HAY ĐỊNH TÂM đi nữa.
- Cũng không nên nói rằng SỰ BÌNH AN, TĨNH LẶNG LÀ CỦA TÔI, hay chính là TÔI.
- Có Ý Nghĩ TÔI HAY CỦA TÔI sẽ phát sinh ảo tưởng đau thương về TỰ NGÃ. Đó là thế giới của THAM ÁI VÀ SI MÊ.
- KHI THẤY ĐƯỢC CÁC PHÁP THẾ GIAN ( Đó là Pháp Hữu Vi : Là Pháp do Duyên Sanh ) ĐỀU GIẢ TẠO, Hành giả sẽ tức khắc RỜI BỎ tất cả để trở về nơi trú ngụ thật sự nơi mình, đó là Cái Tâm nơi Hành giả.
- NẾU TÂM HIỂU BIẾT ĐƯỢC BẢN CHẤT SINH DIỆT ĐÍCH THỰC TRONG CÁC Ý NGHĨ THÌ NÓ SẼ Ở YÊN, NÓ SẼ KHÔNG DÍNH MẮC THEO CHÚNG.
- CHẲNG CÓ NƠI NÀO TRÊN THẾ GIAN NÀY LÀ NƠI TRÚ NGỤ BÌNH YÊN THỰC SỰ, ĐÓ LÀ BẢN CHẤT TỰ NHIÊN Ở THẾ GIAN.
Ajhan Chah
LƯU Ý :
*** ĐỨC PHẬT NÓI CHÚNG TA PHẢI BIẾT VÀ THẤY THẾ GIAN NAY LÀ TRỐNG RỖNG.
- Ở đây Đức Phật có ý muốn nói : Hành giả phải Biết và Thấy Thế Gian này là :
- KHÔNG THƯỜNG HẰNG ( VÔ THƯỜNG ).
- KHÔNG AN LẠC ( KHỔ ).
- KHÔNG CÓ TỰ NGÃ ( VÔ NGÃ )
- THIỀN VIPASSANĀ KHÔNG GÌ KHÁC HƠN LÀ THẤY RÕ THỰC TÁNH : VÔ THƯỜNG, KHỔ, VÔ NGÃ TRONG DANH SẮC VÀ NHÂN KHỞI SANH CHÚNG.
- PHÁP HỮU VI ( DANH SẮC ) : Là Các Pháp Sanh Do NHÂN DUYÊN.
- TẤT CẢ MỌI DANH PHÁP, SẮC PHÁP LÀ PHÁP HỮU VI ĐỀU CÓ SỰ SANH, SỰ DIỆT NÊN HIỆN RÕ TRẠNG THÁI : VÔ THƯỜNG, KHỔ VÀ VÔ NGÃ.
- Thế giới loài người là Sự Tồn Tại 5 Uẩn, hay Tâm và Thân chúng sanh được tạo thành bởi NGŨ UẨN ( DANH SẮC ).
- Uẩn : Một Tập Hợp, một nhóm ( Ngũ Uẩn Là Một Tập Hợp Danh Sắc ).
*** TRONG THỰC HÀNH THIỀN VIPASSANĀ, SỰ PHÒNG HỘ CÁC CĂN VÀ NHƯ LÝ TÁC Ý ĐÓNG VAI TRÒ RẤT QUAN TRỌNG.
- Trong lúc đang nhìn, Hành giả nên phòng hộ mắt ngăn không cho TÂM BẤT THIỆN sanh khởi.
- Hành giả tránh SỰ CHÚ Ý, HƯỚNG TÂM đến Các Đối Tượng làm khởi sanh SUY NGHĨ BẤT THIỆN.
- Hành giả luôn duy trì SỰ TỈNH GIÁC đối với những gì mình đang thấy, CHÚ Ý, HƯỚNG TÂM HAY SUY XÉT TÍNH CHẤT VÔ THƯỜNG, GIẢ TẠM CỦA CHÚNG.
- Khi ĐỊNH LỰC phát triển, Hành giả có thể Chú Ý, Hướng Tâm đến tất cả Hiện Tượng DANH SẮC và nhận ra Bản Chất chúng là : VÔ THƯỜNG, KHỔ VÀ VÔ NGÃ.
- Ở đây, Hành giả CHÁNH NIỆM ( ghi nhận ) khi Thấy, Nghe....và NHƯ LÝ TÁC Ý bằng cách Chú Ý, Hướng Tâm hay Suy Xét Tính Chất : Vô Thường, Khổ, Vô Ngã Và Bất Tịnh trong Danh Sắc. Hành giả CHÚ Ý thật kỹ đến Các Yếu Tố Diệt Trừ Ô Nhiễm Trong Tâm.
*** Trong Tăng Chi Bộ - Anguttara Nikaya :
** KHAM NHẪN CÁC SẮC
- Này các Tỷ Kheo, thế nào là Tỷ Kheo kham nhẫn các sắc ?
- Ở đây, này các Tỷ Kheo, Tỷ Kheo KHI MẮT THẤY SẮC, KHÔNG THAM ĐẮM CÁC SẮC KHẢ ÁI, CÓ THỂ GIỮ TÂM ĐỊNH TĨNH. Như vậy, này các Tỷ Kheo, Tỷ Kheo kham nhẫn các sắc.
** KHAM NHẪN CÁC TIẾNG
- Này các Tỷ Kheo, thế nào là Tỷ Kheo kham nhẫn các tiếng ?
- Ở đây, này các Tỷ Kheo, Tỷ Kheo KHI TAI NGHE TIẾNG, KHÔNG THAM ĐẮM CÁC TIẾNG KHẢ ÁI, CÓ THỂ GIỮ TÂM ĐỊNH TĨNH. Như vậy, này các Tỷ Kheo, Tỷ Kheo kham nhẫn các tiếng.
** KHAM NHẪN CÁC HƯƠNG
- Này các Tỷ Kheo, thế nào là Tỷ Kheo kham nhẫn các hương ?
- Ở đây, này các Tỷ Kheo, Tỷ Kheo KHI MŨI NGỬI CÁC HƯƠNG, KHÔNG THAM ĐẮM CÁC HƯƠNG KHẢ ÁI, CÓ THỂ GIỮ TÂM ĐỊNH TĨNH. Như vậy, này các Tỷ Kheo, Tỷ Kheo kham nhẫn các hương.
** KHAM NHẪN CÁC VỊ
- Này các Tỷ Kheo, thế nào là Tỷ Kheo kham nhẫn các vị ?
- Ở đây, này các Tỷ Kheo, Tỷ Kheo KHI LƯỠI NẾM CÁC VỊ, KHÔNG THAM ĐẮM CÁC VỊ KHẢ ÁI, CÓ THỂ GIỮ TÂM ĐỊNH TĨNH. Như vậy, này các Tỷ Kheo, Tỷ Kheo kham nhẫn các vị.
** KHAM NHẪN CÁC XÚC
- Thế nào, này các Tỷ Kheo, là Tỷ Kheo kham nhẫn các xúc ?
- Ở đây, này các Tỷ kheo, Tỷ Kheo KHI THÂN CẢM CÁC XÚC, KHÔNG THAM ĐẮM CÁC XÚC KHẢ ÁI, CÓ THỂ GIỮ TÂM ĐỊNH TĨNH. Như vậy, này các Tỷ Kheo, Tỷ Kheo kham nhẫn các xúc.
*** CHỈ KHI PHÁP ĐƯỢC THẤU HIỂU, HÀNH GIẢ SẼ KHÔNG CÒN SUY NGHĨ NÀY KIA NỮA. KHI ĐÓ THAM VÀ SÂN SẼ KHÔNG SANH KHỞI, MỌI VIỆC SẼ BÌNH YÊN.
- Khi TÂM KHÔNG CÓ CÁC KHÁI NIỆM ( Là Tôi, Của Tôi, Là Tự Ngã Của Tôi ), nó giống như con người không có Tâm.
- Người không có Tâm nghĩa là như thế nào ? KHI BỊ MẮNG CHỬI HAY LĂNG NHỤC, Ta không cảm thấy bị tổn thương và giữ được điềm tĩnh, KHÔNG CÓ SÂN HẬN.
- VẬY AI NHẬN SỰ LĂNG NHỤC ĐÓ ? CHỈ CÓ CÁI TAI NHẬN SỰ LĂNG NHỤC MÀ THÔI. Ai cảm thấy bị xúc phạm? Hành giả sẽ cho rằng TA bị xúc phạm.
- Chỉ khi Hành giả cảm thấy “ TÔI BỊ XÚC PHẠM " THÌ SẼ CÓ SÂN HẬN. Nếu có cơn sân thì nó sẽ trở thành Pháp Hữu Vi ( Saṅkhata Dhamma - Pháp do Duyên sanh )
- Nếu không có cơn sân thì đó là Pháp Vô Vi ( Asaṅkhata Dhamma - Pháp không do Duyên sanh ) và sự đối đáp thô tục sẽ không được dùng để đáp lại. Nếu không có cơn sân, sẽ không có sự trả đũa về lời nói hay hành động.
- CÁI MẮT THẤY CHỈ LÀ HÌNH SẮC ( Rūpārammaṇa ). THẤY HÌNH ẢNH ĐÓ LÀ CON NGƯỜI SẼ TRỞ THÀNH LẬU HOẶC ( Tích Lũy Nghiệp hay Phiền Não - Āsāva ).
- CÁI MÀ MẮT THẤY CHỈ LÀ HÌNH ẢNH MÀ THÔI, KHÔNG PHẢI LÀ CON NGƯỜI. NẾU ĐẠT ĐƯỢC MỨC ĐỘ NÀY, HÀNH GIẢ SẼ HIỂU ĐƯỢC PHÁP.
- CÁI TAI NGHE CHỈ LÀ ÂM THANH. Khi đó không có so sánh. Tai nghe được cái gì ? Và AI NGHE ? Tai nghe. Tai của ai ? Tai của Lý Duyên Khởi, Tai Danh Sắc ( Tai chỉ có thuần túy Danh Sắc ).
- Con người không có Tai ( Bởi vì không có con người, mà chỉ có Danh Sắc ). AI NGHE VẬY ? LÝ DUYÊN KHỞI NGHE, KHÔNG CÓ CON NGƯỜI Ở ĐÓ.
- CÁI MÀ TÂM SUY NGHĨ CHỈ LÀ PHÁP ( Dhammārammaṇa - Pháp : Là Tư Tưởng hay Suy Nghĩ ). Hay nhớ đừng chấp nhận những cái con người chúng ta chỉ bảo. VẬY AI SUY NGHĨ ? THỨC ( TÂM ) SUY NGHĨ, nó có có ý tưởng. THỨC CỦA AI VẬY ? THỨC CỦA LÝ DUYÊN KHỞI.
Nhận xét
Đăng nhận xét