Một khối tập khí lớn lao như vậy mà muốn giải quyết được ngay là điều không thể..Phương pháp đã có sẵn ở nơi mỗi người, biết sử dụng những yếu tố vốn đã đầy đủ ngay nơi chính mình (tự tánh) là được, đừng vay mượn hay lệ thuộc vào bất cứ phương pháp nào của người khác. .

Chân Lý ở khắp mọi nơi và trí tuệ thì đã có sẵn trong Tự tánh của mỗi người, chỉ cần trở về quan sát lại mình là thấy ra Ngay .!?
Tu chủ yếu là trở về quan sát lại chính mình khi tiếp xúc với mọi hoàn cảnh để thấy ra hoạt động của thân (Niệm Thân) và qua đó phát hiện ra những cảm giác (Niệm Thọ), những phản ứng nội tâm (Niệm Tâm) và những diễn biến trong sự tương giao căn-trần-cảnh (Niệm Pháp).

Người chấp HỮU thì tính toán thiệt hơn, cao thấp, xấu tốt... Người chấp KHÔNG thì trú vào không tịch vì thấy mọi thứ đều huyễn hư mộng ảo. Pháp tự nó không ảo cũng không thực. Đạo là Sự (mọi sự,mọi việc)đến thì cứ khởi tâm mà ứng tiếp… Sự đi ..Thì tâm rỗng lặng sáng trong. Người giác ngộ, khi KHÔNG thấy tánh tịch nhiên của vạn pháp, khi HỮU thì thấy tướng dụng sai biệt của muôn loài, nên không chấp giữ bên nào. Đó chính là sống tuỳ duyên thuận pháp vô ngã vậy…

Phương pháp đã có sẵn ở nơi mỗi người, biết sử dụng những yếu tố vốn đã đầy đủ ngay nơi chính mình (tự tánh) là được, đừng vay mượn hay lệ thuộc vào bất cứ phương pháp nào của người khác. Do tập khí đã tích lũy lâu ngày nên nó sẽ khởi lên như những xung động vô thức, nếu cái tâm thiếu tinh tấn chánh niệm tỉnh giác thì bị dòng thác tập khí này cuốn đi mà không hề hay biết. Đó chính là vô minh nên Thầy Tổ dạy phải thường quay lại thấy nó như Nó là ..Thấy tức là Minh ..Điều này duy Tâm Học gọi là hữu thức hoá vô thức. Lúc đầu bị vô thức cuốn đi xa rồi mới ý thức lại được, nhưng đừng vội vàng tìm cách xử lý, lấy hay bỏ, vì đó là thái độ tham sân si của cái Ngã lý trí, chỉ đẩy tập khí vào vô thức để nuôi lớn nó thêm thôi. Cứ nhẫn nại mà trở về thấy nó tức đang chuyển hoá vô thức thành hữu thức một cách tự nhiên. Một khối tập khí lớn lao như vậy mà muốn giải quyết được ngay là điều không thể.

Khi tâm phân biệt theo kiến chấp thì đã rơi vào tà kiến trong khi Sự Thật vẫn luôn đồng nhất, bất nhị. Ví dụ như sóng nhỏ sóng lớn chấp mình to hơn nhỏ hơn, khen mình chê người, không biết rằng thấy như vậy là vì cái ngã ảo tưởng chấp theo duyên tướng bên ngoài, không thấy chúng có chung một tánh nước duy nhất. Chân Lý hay Sự Thật giống như tánh nước, luôn bất dị và bất nhị, chỉ có cái ngã ảo tưởng của sóng duyên khởi mới tự cho mình là cao thấp lớn nhỏ mà thôi. Đó cũng chính là tà kiến trong vô minh …

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này