Thực tại hiện sinh của tồn tại vốn không có tên (vô danh), không có nghĩa (vô nghĩa), hoặc biểu hiện qua các dạng tướng (hữu hình), hoặc biểu hiện qua vô dạng (vô hình) .v.v. Nhưng khi dùng ngôn ngữ để diễn đạt các trạng thái của chúng thì tâm trí sẽ phân chia cái bất nhị ra thành nhiều bộ phận mảnh mẩu như nhất nguyên, nhị nguyên, tam nguyên, đa nguyên.
Thế nên khi dùng ngôn ngữ diễn đạt điều gì đó thì nhị nguyên phát sinh để đối chiếu - bởi có cái này mới có cái kia. Chẳng hạn, dùng từ “năng lượng” là trỏ vào trạng thái rung động các điện tử ở tần số thấp thì gọi là năng lượng, điện tử rung động cực nhanh liên kết chặt chẻ thì gọi là vật chất; nhưng điện tử rung động được thì phải có nhân (trung tâm) là động lực kích hoạt để điện tử vận hành.
Khi dùng ngôn ngữ để diễn đạt việc thể nghiệm các trạng thái của con người trong vô lời, thế thì tính nhị nguyên cũng sẽ phát sinh để có sự phân biệt rõ cái gì là cái gì. Chẳng hạn, tâm thức là trung tâm còn các phần khác là ngoại vi (chu vi); trung tâm là động lực kích hoạt các phần ở ngoại vi vận hành (bao hàm: thân thể, cảm giác, cảm xúc, ý thức, vô thức .v.v.). Từ “phúc lạc” là trỏ vào trạng thái tĩnh lặng, là phẩm chất của tâm thức, nó siêu việt ra ngoài phân biệt nhị nguyên của ngôn từ trỏ vào cảm xúc: khổ-vui, bất hạnh-hạnh phúc là phẩm chất phân biệt của tâm trí. Điều khác, từ “phúc lạc” ngụ ý trỏ vào trạng thái vui sướng tự phát không có nguyên nhân, còn khổ-vui, bất hạnh-hạnh phúc phát sinh ra từ nguyên nhân nào đó.
Nhận xét
Đăng nhận xét