3
Người có tâm thái hôn trầm, mê mờ, không suy nghĩ gì và những người 
tạm thời hay vĩnh viễn mất khả năng suy nghĩ thì có phải là những người ấy 
đang hành Pháp Vô Niệm chăng?
- Không, Người hành Pháp Vô niệm tuy không suy nghĩ gì, 
nhưng rất tỉnh thức, luôn luôn thấy biết đầy đủ, tức thì những gì xảy ra 
chung quanh, trên thân hay trong tâm và ứng xử tự phát
- Tại sao phải hành Pháp Vô Niệm?
- Muốn thành Phật, thành Tổ thì phải hành Pháp Vô Niệm. Vì Niệm làm 
khuất lấp Phật Tánh, như mây làm khuất lấp mặt trăng, nên khi vô niệm 
thì Phật tánh hiển lộ và lúc ấy hành giả là Phật, là Tổ. Đến đây thì tôn 
sư, kinh điển, tín ngưỡng không còn vai trò nào nữa. Một khi vô niệm 
thì bản ngã hành giả không còn mà tan loãng vào trong suối nguồn năng 
lượng vô biên vốn là bản thể, là uyên nguyên của vũ trụ, vạn vật trên 
thế gian này, y như một giọt nước tan loãng vào đại dương bát ngát 
muôn trùng vậy. Và cũng chính lúc này đây thì tứ vô lượng tâm (Từ, 
Bi, Hỷ, Xả) mới tự phát tròn đầy. Hầu hết chúng ta xưa nay thường quay 
ra và chạy theo niệm, nên chẳng bao giờ thấy được Phật Tánh và an trú 
trong Phật Tánh cả để được thành Phật, thành Tổ mà cứ mãi mãi là 
chúng sinh đắm chìm trong phiền não vô biên và trôi lăn không cùng 
trong sanh tử luân hồi.
Có phải cứ hành Pháp Vô Niệm là lập tức và dứt khoát thành Phật, 
thành Tổ không?
- Một khi vô niệm và tỉnh thức thì Phật tánh hiển lộ và hành giả lập tức 
là Phật sống, là Tổ sống, nhưng cái khó là hành giả không sao thường 
trụ trong Phật tánh được, nghĩa là không kéo dài được thời gian vô niệm, 
và hễ niệm khởi thì Phật tánh lại bị khuất lấp. Hành giả chỉ thành Phật, 
thành Tổ trong chốc lát thôi chứ không dứt khoát là Phật, là Tổ được. 
Vì vậy mới nói “kiến Tánh khởi tu” là thế. Kiến Tánh là trực nhận ra 
được Phật Tánh nơi mình. Khởi tu là bắt đầu tu hành. Tu hành đây là 
hành Pháp Vô Niệm, hành làm sao cho rốt ráo, cho miên mật để niệm 
im bặt, không dấy khởi nữa. Quá trình này đòi hỏi hành giả phải bền bỉ, 
tinh tấn. Thầy Thích Thanh Từ có nói đến hai tâm của người tu thiền là 
Tâm Kiên Cố và Tâm Trường Viễn. Thầy viết: “kiên trì tỉnh giác là Tâm 
Kiên Cố, bền bỉ lâu dài là Tâm Trường Viễn. Có kiên trì tỉnh giác mới 
khỏi bị niệm dẫn, có bền bỉ lâu dài mới chinh phục được chúng.” Vọng

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Một khối tập khí lớn lao như vậy mà muốn giải quyết được ngay là điều không thể..Phương pháp đã có sẵn ở nơi mỗi người, biết sử dụng những yếu tố vốn đã đầy đủ ngay nơi chính mình (tự tánh) là được, đừng vay mượn hay lệ thuộc vào bất cứ phương pháp nào của người khác. .