Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 12, 2021
Chào anh NÓI VÔ TÂM = TÁNH BIẾT RỖNG LẶNG TRONG SÁNG= TÂM NHƯ NHƯ BẤT ĐỘNG = TÂM CHÓI SÁNG = TÂM PHẬT = VÔ NIỆM = TÂM NHẬN BIẾT ... là cùng nghĩa - đúng không anh??
Chào chị Trong đời sống hàng ngày SUY NGHĨ CHÁNH NIỆM và SUY NGHĨ TÀ NIỆM luôn xen kẽ, chờm lấp lên nhau... vậy thì mình phải làm sao để phân biệt được đâu là suy nghĩ chánh niệm - đâu là suy nghĩ tà niệm vậy chị??
Con kính chào thầy, con xin phép nêu câu hỏi ạ: Qua nhiều trao đổi với thầy, con có nhận xét như thế này, nhờ thầy xem ĐÚNG HAY SAI ạ? 1."Tri kiến thanh tịnh là đỉnh cao của tướng biết, là CÁI DỤNG CỦA TÁNH BIẾT đúng không sư ông?" 2.KHI IM LẶNG HOÀN TOÀN... thì đó là trạng thái "TRI KIẾN THANH TỊNH TUYỆT ĐỐI" phải không thầy? Rảnh sư ông trả lời con nhé. Con cám ơn sư ông.
Chị cho em hỏi chỗ này ạ: Mọi Ý NGHĨ ĐỀU LÀM MẤT NĂNG LƯỢNG (kể cả ý nghĩ tà niệm, ý nghĩ chánh niệm) - ĐÚNG KO chị??
Trống rỗng chẳng phải ta cũng chẳng không ta; không phúc-hoạ cũng chẳng không phúc-hoạ. Nó là chính nó, bất khả tri, bất khả luận. Cả ngôn từ vừa nêu trên cũng chẳng đúng về nó. Mọi nói-nín đều chẳng phải, chỉ tự biết chẳng có cách nào khác !?! TRỐNG RỖNG VÍ NHƯ BẦU TRỜI, KHÔNG GIAN THUẦN KHIẾT - BẤT TỬ, là TÂM NHẬN BIẾT của con người ta... anh. CHỈ IM LẶNG mới có thể cảm nhận được khoảng không gian TRỐNG RỖNG BAO LA bên trong bên ngoài,không bị giới hạn- VÔ TƯỚNG, VÔ BIÊN GIỚI... là bản thể thuần khiết luôn sẵn có nơi mỗi người _ anh OANH TRAN nhỉ.
Trong trạng thái 1 phần giây Trống rỗng giữa những ý tưởng... thì lúc đó cũng trống rỗng cả cảm giác, cảm xúc... đúng không chị??

Chào anh Theo hiểu biết của em thì THIỀN LÀ NHẬN BIẾT vô suy nghĩ (vô tâm, vô niệm) Em muốn hỏi là: KHI MÌNH SỐNG TRỌN VẸN , TỈNH THỨC, RÕ BIẾT ... tiến trình suy nghĩ như nó đang là _ VỚI VÔ TÂM, VÔ NIỆM , đó cũng là thiền - đúng không ạ?? Có thời gian anh giải đáp chỗ này cho em nhé

Thiền không phải là lí thuyết của tâm trí, thiền là kinh nghiệm thân chứng trong vô lời, trong tĩnh lặng. Hoặc bạn sống trong thiền, hoặc bạn sống trong vô thiền tuỳ vào việc hiểu và biết của bạn. Thiền không thể được biết qua tâm trí mà chỉ có thể biết qua vô trí. Bạn hỏi là: “Khi mình sống trọn vẹn, tỉnh thức, rõ biết ... tiến trình suy nghĩ như nó là - với vô tâm, vô niệm, đó có phải là thiền không?” Đó là cách tâm trí suy diễn cố định nghĩa thiền là gì? Nó không phải vậy! - là vô thiền không phải thiền. Thiền là trạng thái của tâm thức không có nội dung. Với câu nói, “Khi mình sống trọn vẹn, tỉnh thức, rõ biết ... tiến trình suy nghĩ như nó là” có nghĩa là trạng thái của tâm thức (tỉnh thức: tỉnh táo và ý thức) và nội dung (tâm trí: tiến trình suy nghĩ). Đó không phải là thiền. Cái được kinh nghiệm cố diễn đạt qua tâm trí sẽ tạo ra lẫn lộn, tự mâu thuẩn - việc nói ra sẽ trở thành không đúng sự thật như việc biết; biết là một đằng, khi nói ra nó trở thành cái gì đó khác. Ví dụ, nói ...
Thiền không phải là lí thuyết của tâm trí, thiền là kinh nghiệm thân chứng trong vô lời, trong tĩnh lặng. Hoặc bạn sống trong thiền, hoặc bạn sống trong vô thiền tuỳ vào việc hiểu và biết của bạn. Thiền không thể được biết qua tâm trí mà chỉ có thể biết qua vô trí. Bạn hỏi là: “Khi mình sống trọn vẹn, tỉnh thức, rõ biết ... tiến trình suy nghĩ như nó là - với vô tâm, vô niệm, đó có phải là thiền không?” Đó là cách tâm trí suy diễn cố định nghĩa thiền là gì? Nó không phải vậy! - là vô thiền không phải thiền. Thiền là trạng thái của tâm thức không có nội dung. Với câu nói, “Khi mình sống trọn vẹn, tỉnh thức, rõ biết ... tiến trình suy nghĩ như nó là” có nghĩa là trạng thái của tâm thức (tỉnh thức: tỉnh táo và ý thức) và nội dung (tâm trí: tiến trình suy nghĩ). Đó không phải là thiền. Cái được kinh nghiệm cố diễn đạt qua tâm trí sẽ tạo ra lẫn lộn, tự mâu thuẩn - việc nói ra sẽ trở thành không đúng sự thật như việc biết; biết là một đằng, khi nói ra nó trở thành cái gì đó khác. Ví dụ, nói ...

Em sửa lại phát biểu VÔ NIỆM như sau, nhờ anh xem đúng ko ạ?? VÔ NIỆM LÀ KHÔNG SUY NGHĨ, TUY NHIÊN VẪN CÒN CẢM GIÁC, CẢM XÚC. XÚC ĐỘNG, TÂM TRẠNG không loạn ... đúng ko ANH??

Đừng cố hiểu về mặt tri thức qua tham vấn với người khác để xác định việc hiểu của mình nữa, chỉ là phương cách đi đường vòng qua suy đoán sẽ đi tới hậu quả là: không biết lại nghĩ rằng hay giả vờ rằng mình biết; chỉ là tự lừa dối mình trong vô nhận biết. Hiểu của OT là việc biết của OT qua kinh nghiệm riêng của OT, bạn cũng phải vậy. Bạn không hiểu hoặc hiểu sai là do bạn không làm, bạn bỏ qua động thái chuyển đổi tri thức từ thu thập thông tin bên ngoài và thực nghiệm riêng của mình để kiểm chứng, để xác định xem điều gì đã thực sự xảy ra, nó có khớp với việc hiểu của mình không? Hãy tự thực nghiệm điều bạn đang tham vấn thử xem điều gì sẽ xảy ra? Chẳng hạn, bạn đang ngồi trên băng ghế trong khuôn viên nhà bạn, ngắm “nhìn” con chim nào đó đang nhảy nhót trong lồng, lắng “nghe” tiếng hót thảnh thót của nó mà không có suy nghĩ gì trong đầu... đột nhiên, con côn trùng nào đó đang bò lên chân bạn - bạn có cảm giác nhột nhạt nào đó không? Hay kiến cắn chân bạn - bạn có cảm giác đau, ngứa ...
Thiền không phải là lí thuyết của tâm trí, thiền là kinh nghiệm thân chứng trong vô lời, trong tĩnh lặng. Hoặc bạn sống trong thiền, hoặc bạn sống trong vô thiền tuỳ vào việc hiểu và biết của bạn. Thiền không thể được biết qua tâm trí mà chỉ có thể biết qua vô trí. Bạn hỏi là: “Khi mình sống trọn vẹn, tỉnh thức, rõ biết ... tiến trình suy nghĩ như nó là - với vô tâm, vô niệm, đó có phải là thiền không?” Đó là cách tâm trí suy diễn cố định nghĩa thiền là gì? Nó không phải vậy! - là vô thiền không phải thiền. Thiền là trạng thái của tâm thức không có nội dung. Với câu nói, “Khi mình sống trọn vẹn, tỉnh thức, rõ biết ... tiến trình suy nghĩ như nó là” có nghĩa là trạng thái của tâm thức (tỉnh thức: tỉnh táo và ý thức) và nội dung (tâm trí: tiến trình suy nghĩ). Đó không phải là thiền. Cái được kinh nghiệm cố diễn đạt qua tâm trí sẽ tạo ra lẫn lộn, tự mâu thuẩn - việc nói ra sẽ trở thành không đúng sự thật như việc biết; biết là một đằng, khi nói ra nó trở thành cái gì đó khác. Ví dụ, nói ...

CHÀO ANH Ạ: Chọn đau khổ hay từ bỏ đau khổ cũng không thể nhận ra "Sự thật". Thế thì phải làm gì? Oanh Tran anh! CHỈ NHẬN BIẾT LÀ ĐỦ VÀ KHÔNG CẦN LÀM GÌ CẢ anh nhỉ. Chỉ "Nhận biết" là đủ ư? Nói nghe nhẹ nhàng, đơn giản y như "đang giỡn" vậy!?! Nếu được thế, thì hết phim! - vãn tuồng. Oanh Tran Thiền, quan sát, nhận biết, chứng kiến - vạn pháp NHƯ NÓ LÀ thì mình ko bị đau khổ nhấn chìm, chi phối... anh OT. Hiểu biết "vạn pháp như nó là" chỉ là tri thức vay mượn, tri thức bị ước định của tâm trí. Tâm trí đã tự đồng dạng vào trí năng tư duy của não, đồng dạng vào các cảm thọ, đồng dạng vào các hành vi tạo tác của thân,... đồng dạng vào mọi thứ; do vậy nảy sinh ra cảm giác có một chủ thể không thực - dường như có mà không thực có - được gọi là "người làm" (hay cái 'tôi đây') - tôi nghĩ, tôi cảm, tôi làm này khác, tôi bất hạnh, tôi hạnh phúc, tôi buồn, tôi vui .v.v. và .v.v. Cũng có nghĩa là thực tại hiện sinh đã bị dán nhãn, đã bị tô màu bởi tâm trí. Thiền là cách thức giải ước định sự đồng dạng hợp nhất (hay đồng nhất) này của tâm trí vào mọi thứ trong hiện sinh, chuyển đổi nhận biết từ tâm trí vào vô trí, trả thực tại hiện sinh về lại phẩm chất đúng của nó như nó là - có nghĩa là sống trong thế giới mà không bị thế giới tô màu. Chọn đau khổ hay từ bỏ đau khổ cũng không thể nhận ra "Sự thật". Thế thì phải làm gì? Oanh Tran anh! CHỈ NHẬN BIẾT LÀ ĐỦ VÀ KHÔNG CẦN LÀM GÌ CẢ anh nhỉ. Chỉ "Nhận biết" là đủ ư? Nói nghe nhẹ nhàng, đơn giản y như "đang giỡn" vậy!?! Nếu được thế, thì hết phim! - vãn tuồng. ... Cho em hỏi lại chỗ này ạ: theo anh NGOÀI NHẬN BIẾT- còn thêm yếu tố nào mới đầy đủ ạ?? Nhờ anh giải đáp giúp em nhé. Cám ơn anh ạ.

Nhận biết có nhiều tên gọi: tâm thức, linh hồn, nhân chứng, cái ‘ta’, giác tính, Phật tính, tự tính, bản thể... Nhận biết là yếu tối tâm linh cao nhất trong mỗi cá nhân sinh thể. Khi sự sống xuất hiện qua thân dạng của mỗi sinh thể, linh hồn hay nhận biết là yếu tố tâm linh tiên quyết có mặt, các giác quan dần theo sau, rồi các tính năng khác xuất hiện sau rốt; thế nên các giác quan và tâm trí không thể biết được linh hồn - cái thấp hơn không thể biết cái cao hơn. Chỉ linh hồn mới biết tất cả mọi thuộc tính này -cái cao hơn biết được mọi cái thấp hơn nó- và cai quản chúng, ẩn kín trong chúng và siêu việt ra ngoài chúng và còn là tác nhân xúc tác kích hoạt hệ thống này vận hành; khi tác nhân này bất hoạt thì hệ thống này ngưng vận hành được gọi là cái chết của một kiếp sống. Nhận biết là yếu tố tâm linh cao nhất trong con người nói riêng, tuy nhiên nó vẫn còn bị giới hạn của tính cá nhân, vẫn còn là cái ‘tự Ngã’ rất tinh tế mặc dù ở trạng thái này chủ thể biết và đối thể được biết không...
Chào anh, em hỏi về osho chút nhé: "Trong không gian trống rỗng giữa ý tưởng chính là bản chất chân thật (CHÂN TÂM) của bạn." Cho phép em hỏi chỗ này ạ: Trong KHOẢNG HỞ GIỮA CÁC Ý NGHĨ thì không có bất kỳ ý niệm nào cả... Trong trạng thái 1 phần giây Trống rỗng giữa những ý tưởng... do đó thảnh thơi cảm giác, cảm xúc, xúc động - đúng không anh?? Gọi trạng thái KHOẢNG HỞ Ý NGHĨ đó là VÔ TRÍ TẠM THỜI được ko ạ??
Chào thầy, con xin phép nêu câu hỏi ạ: KHÔNG YÊU GHÉT là đạt ĐẠO đúng không thầy? Con nói vậy có thiếu sót gì không ạ, hay phải nói như thế nào mới đầy đủ ạ thầy? THEO CON NGOÀI BUÔNG BỎ YÊU GHÉT còn phải buông bỏ nhị nguyên khác nữa như : ĐƯỢC MẤT, HƠN THUA, THÀNH BẠI, CÓ KHÔNG vv...v phải không sư ông?? Con vô cùng cảm kích sự từ bi của sư ông, mong sư ông giải đáp khúc mắc này cho con nhé. Con cám ơn sư ông nhiều.
CON KÍNH CHÀO THẦY, CHO CON HỎI VÀI ĐIỀU Ở BÀI THƠ KỆ NÀY CỦA THẦY Ạ: Trả kinh lại cho kinh Về chiêm ngoạn chính mình Không tìm cầu mong đợi Pháp tánh vốn vô sinh. HT Viên Minh Trả kinh lại cho kinh Về chiêm ngoạn chính mình...  Câu này nghĩa là BỚT ĐỌC KINH SÁCH mà nên quay về đọc bản TÂM CHÍNH MÌNH đúng không thầy? Rảnh rang thầy giải đáp giúp con nhé. CON CÁM ƠN THẦY
Chị hiểu câu này không? "Trong không gian trống rỗng giữa ý tưởng chính là bản chất chân thật (CHÂN TÂM) của bạn."
Chào anh, em hỏi về osho chút nhé: "Trong không gian trống rỗng giữa ý tưởng chính là bản chất chân thật (CHÂN TÂM) của bạn." Cho phép em hỏi chỗ này ạ: Trong không gian trống rỗng giữa ý tưởng ... NGHĨA LÀ KHOẢNG HỞ GIỮA CÁC Ý NGHĨ đúng không anh?? Một câu dễ hiểu như thế sao mà bạn cũng nghiện hỏi, trong câu bạn hỏi cũng là trả lời rồi. Một ý nghĩ vừa dứt, có lỗ hổng; rồi ý nghĩ khác tiếp nối, lại có lỗ hổng, rồi ý nghĩ khác tới... có lỗ hổng,... tiến trình liên tục cứ lặp lại như thế. Lỗ hổng (cái trống rỗng, cái không) này có nhiều tên gọi: thoại đầu (đầu lời hay đầu ý nghĩ, cái luôn có trước khi ý nghĩ hiện diện), nhân chứng, vô trí, thiền, linh hồn, Phật tính, tự tính, bản thể, tâm thức (hay chân tâm), cái ‘ta’ .v.v.
Trong không gian trống rỗng giữa ý tưởng chính là bản chất chân thật (CHÂN TÂM) của bạn. ... theo mình hiểu thì phải nói thế này mới đầy đủ: TRONG KHÔNG GIAN TRỐNG RỖNG MỌI Ý NGHĨ, MỌI CẢM GIÁC, CẢM XÚC, XÚC ĐỘNG, TÂM TRẠNG...vv... trên toàn thân thể con ngươi ta- chính là bản chất chân thật (CHÂN TÂM) của bạn. Nhờ bạn xem phát biểu vậy - có đúng không ??
Trong không gian trống rỗng giữa ý tưởng chính là bản chất chân thật (CHÂN TÂM) của bạn. ... theo em hiểu thì phải nói thế này mới đầy đủ: TRONG KHÔNG GIAN TRỐNG RỖNG MỌI Ý NGHĨ, MỌI CẢM GIÁC, CẢM XÚC, XÚC ĐỘNG, TÂM TRẠNG...vv... trên toàn thân thể con ngươi ta- chính là bản chất chân thật (CHÂN TÂM) của bạn. Nhờ anh xem phát biểu vậy - có đúng không ạ??
Vạn hữu vốn VÔ TƯỚNG, tất cả 5 uẩn vốn là KHÔNG, cho nên mới nói NGŨ UẨN GIAI KHÔNG...ví như  HƯ KHÔNG KHÔNG MỘT VẬT, TRÙM KHẮP ĐẠI THIÊN THẾ GIỚI, TRÙNG TRÙNG DUYÊN KHỞI. Tu học cốt yếu là nhận ra TÂM KHÔNG này (NHẬN RA BẢN CHẤT VẠN HỮU LÀ VÔ NGÃ) thì sẽ không dính mắc, bám víu vào ảo tưởng cái ngã thế gian... do đó sẽ không còn khổ đau - THẦY TTTT Ạ. KÍNH THẦY
Chào thầy  thưa thầy cho phép con hỏi điều này ạ: MỐI QUAN HỆ GIỮA tri kiến thanh tịnh VÀ tánh biết rỗng lặng trong sáng... như thế nào thầy?  Rảnh sư ông giải đáp giúp con nhé. Con xin cảm tạ ơn thầy 

Lây nhiễm hiv tại mỹ

Hình ảnh
Mỹ cấp phép thuốc dự phòng lây nhiễm HIV dạng tiêm đầu tiên Thứ Tư, 22/12/2021 16:18 Có 1 ca COVID-19, thành phố Đông Hưng của Trung Quốc yêu cầu người dân ở nhà, dừng xe công cộng Ảnh minh họa - Reuters Loại thuốc mới mang tên Apretude được tiêm cho bệnh nhân hai tháng một lần, trong khi những thuốc viên ngăn ngừa lây nhiễm HIV đang lưu hành trên thị trường hiện nay cần phải uống đều đặn hàng ngày. Các quan chức y tế cảnh báo rằng thuốc uống hàng ngày có thể là chế độ điều trị mà một số người khó tuân thủ. Do vậy, việc tiêm thuốc trở thành một lựa chọn khả thi hơn đối với những người có nguy cơ. FDA đã đưa ra quyết định trên sau khi hai thử nghiệm cho thấy, đối với 69% đàn ông có giới tính bình thường và phụ nữ chuyển giới có quan hệ tình dục với đàn ông, cũng như 90% phụ nữ có giới tình bình thường, thì Apretude có hiệu quả hơn trong việc giảm nguy cơ nhiễm HIV so với thuốc uống hàng ngày. Cuối cùng, FDA phát hiện rằng loại thuốc tiêm này có hiệu quả hơn 66% trong việc ngăn ngừa lây ...
đây là bài sưu tầm trên mạng, CHÚ hiểu thì giải thích cho CHÁU ạ: Bạn thật sự là ai? Là TÂM. Khi biết quan sát bản thân mình (trong thiền gọi là quán thân, quán thọ, quán tâm, quán pháp), bạn sẽ thấy rõ rằng có hai phần: Phần quán không thay đổi và phần thân thọ tâm pháp luôn luôn thay đổi. Quán là quan sát, là nhận biết, phần đó chính là Tâm, là Bạn; còn phần được quan sát mà bạn nghĩ rằng là bạn đó chỉ là giả thôi, nó không ngừng thay đổi nên không thể là bạn thật sự được. Đây là chuyện lớn trong đời, khi đã nhận ra được chúng ta sẽ dễ dàng buông bỏ mọi sự dính mắc với những thứ giả tạo. Càng buông bỏ, càng tự do. Càng xả ly, càng an lạc. Cháu chưa rõ đoạn này:   Phần quán không thay đổi và phần thân thọ tâm pháp luôn luôn thay đổi... chú có thể giải thích rõ hơn không ạ??
"K" dùng chữ nghĩa theo cách của "K" để trình bày những vấn đề của tâm trí đầu óc con người chúng ta đã bị vướng mắc và điều kiện hóa bởi vì sự qui định của thời gian hằng triệu năm(biết là bao nhiêu thế hệ) từ văn hóa hay phong tục, tập quán,  truyền thống..v.v Vâng anh. Đúng vậy. Con người ta bị chi phối ,điều kiện hóa bởi văn hóa,tập quán, tổ chức, vào các giáo hoàng,tu sĩ ... và mọi thứ tôn giáo bên ngoài ngoài mà toàn là rác rưởi đè nặng lên tâm trí - đầu óc con người ta, không có không gian rỗng thoáng để cảm nhận cuộc sống vốn dĩ vô cùng tươi đẹp này... anh LÊ HIẾN
CHÀO ANH đây là bài sưu tầm trên mạng, anh hiểu thì giải thích cho em ạ: Bạn thật sự là ai? Là TÂM. Khi biết quan sát bản thân mình (trong thiền gọi là quán thân, quán thọ, quán tâm, quán pháp), bạn sẽ thấy rõ rằng có hai phần: Phần quán không thay đổi và phần thân thọ tâm pháp luôn luôn thay đổi. Quán là quan sát, là nhận biết, phần đó chính là Tâm, là Bạn; còn phần được quan sát mà bạn nghĩ rằng là bạn đó chỉ là giả thôi, nó không ngừng thay đổi nên không thể là bạn thật sự được. Đây là chuyện lớn trong đời, khi đã nhận ra được chúng ta sẽ dễ dàng buông bỏ mọi sự dính mắc với những thứ giả tạo. Càng buông bỏ, càng tự do. Càng xả ly, càng an lạc. Em chưa rõ đoạn này:   Phần quán không thay đổi và phần thân thọ tâm pháp luôn luôn thay đổi... anh có thể giải thích rõ hơn không ạ?? “Quán” có nghĩa là quan sát, chứng kiến. Trong động thái quán là vận hành của tâm trí; tâm trí tự phân chia bản thân nó thành 2 phần: chủ thể và đối thể; người quan sát và cái bị quan sát. Phần quán là người q...
Vâng THẦY. QUAN TRỌNG LÀ TÂM TA THẾ NÀO THÌ sẽ tạo ra thế giới NHƯ THẾ ẤY.Tâm trí con người ta giống như máy chiếu phóng phát mọi điều từ bên trong lên màn ảnh vũ trụ - là nguyên nhân gây nên hạnh phúc, khổ đau của con người ta. THẾ GIAN LÀ Ở BÊN TRONG BẠN, BẠN LÀ THẾ GIAN,MUỐN THAY ĐỔI THẾ GIAN thì hãy thay đổi tâm trí chính mình... thầy TTTT Ạ.
Chào bạn: theo pháp của HT.VIÊN MINH thì: 1. NGAY NIỆM LÌA NIỆM TỨC VÔ NIỆM (TÁNH BIẾT)... nghĩa là thế nào bạn? 2. Hay NIỆM KHỞI BIẾT VỌNG KHÔNG THEO thì ngay đó là vô niệm nghĩa là sao ? Bạn hiểu thì giải thích cho mình 2 câu hỏi trên nhé.  

Khi tâm phóng con thấy tâm đang phóng, khi tâm định con thấy tâm đang định, như vậy tánh thấy biết vẫn không buông theo phóng mà cũng không kẹt vào định. Định và phóng là trạng thái, còn thấy biết trong sáng là thái độ. Thiền cốt ở thái độ chứ không phải trạng thái. Ngay trên phóng mà đủ bình tĩnh để thấy phóng tức là tánh biếtkhông buông theo phóng. Ngay trên định mà sáng suốt thấy định tức tánh biết không kẹt vào định.

BÍ QUYẾT của Thiền VIPASSANā Bí quyết của thiền Vipassanā là tánh biết tự thấy pháp chứ không phải cái ta biết (năng tri) cố gắng ghi nhận đối tượng (sở tri) như nhiều người thường "hành". Cái ta biết không bao giờ có thể tinh tấn, chánh niệm, tỉnh giác được. Vì mọi cố gắng của cái ta biết dù tốt hay xấu đều nằm trong lãnh vực tục đế nghĩa là không bao giờ thấy được chân đế, và dù cái ta biết nỗ lực "chánh niệm tỉnh giác" tới đâu thực chất cũng vẫn là... thất niệm bất giác mà thôi! Con cần nhớ điều này: bản chất của pháp và tánh biết là hoàn toàn tự nhiên, không do cái ta ảo tưởng dàn dựng để tạo tác với mong muốn trở thành. --------------------------------------- Khi tâm phóng con thấy tâm đang phóng, khi tâm định con thấy tâm đang định, như vậy tánh thấy biết vẫn không buông theo phóng mà cũng không kẹt vào định. Định và phóng là trạng thái, còn thấy biết trong sáng là thái độ. Thiền cốt ở thái độ chứ không phải trạng thái. Ngay trên phóng mà đủ bình tĩnh để thấy ...
CHÀO ANH Ạ, bài đăng của anh trên facebook có câu này em chưa hiểu ạ, nhờ anh giải thích giùm em: **Coi ý nghĩ là ý nghĩ về vô ý nghĩ** nghĩa là sao anh??
CHÍNH CHỖ NÀY LÀ THIÊN ĐƯỜNG HOA SEN, CHÍNH THÂN NÀY LÀ PHẬT (1) - Còn tiếp... Lời kinh: - Khi trong tôn kính chân lí này được nghe thấy cho dù một lần, Người ca ngợi nó và vui mừng ôm choàng nó có công trạng không kết thúc. Bạch Ẩn nói “Khi trong tôn kính chân lí này được nghe thấy cho dù một lần.” Vấn đề không phải là nghe chân lí này nhiều lần. Nếu bạn nghe cho dù một lần thôi, nếu bạn đã hiểu nó cho dù một khoảnh khắc trong tin cậy và tôn kính sâu sắc, nó là của bạn mãi mãi. Hoài nghi làm sao lãng. Hoài nghi không cho phép bạn hiểu, hoài nghi không cho phép bạn thấy nó. Lắng nghe trong tôn kính, trong yêu đi. Ở trong quan hệ. Đó là cách hiện hữu cùng thầy - trong quan hệ, được bắc cầu. Nhưng những điều nhỏ bé, những điều rất nhỏ bé, làm sao lãng bạn. Những điều rất nhỏ bé mà chẳng có nghĩa gì - nhưng bạn bị sao lãng bởi những thứ nhỏ bé đó, và hoài nghi nảy sinh. Và hoài nghi trở thành mây và bạn trở nên mù. … trong tôn kính chân lí này được nghe thấy cho dù một lần, Thế là đủ. - B...
Con chào thầy ạ  thưa thầy con muốn hỏi điều này ạ: Trong đời sống hàng ngày, mình quán sát THÂN - THỌ - TÂM - PHÁP đồng thời, cùng một lúc ...(không cần biết quan sát cái nào trước  cái nào sau) - đúng không THẦY? Rảnh, thầy hoan hỉ giải đáp giúp con nhé. CON CẢM TẠ ƠN THẦY Ạ.

Khi Người thân mình đã chết là THẬT ko thể thay đổi được…Ngay đó mình ko công nhận cái chết đó vậy là CÁI THAY ĐỔI KO THẬT..? Chết Thật,Ý muốn là ko thật ..Đó là ý chuyển Pháp.. Pháp vô ngã .?? Với Tánh Biết sanh tử chỉ là Huyễn.?

Khi Người thân mình đã chết là THẬT ko thể thay đổi được…Ngay đó mình ko công nhận cái chết đó vậy là CÁI THAY ĐỔI KO THẬT..? Chết Thật,Ý muốn là ko thật ..Đó là ý chuyển Pháp.. Pháp vô ngã .?? Với Tánh Biết sanh tử chỉ là Huyễn.? Anh! Vâng. Chết Thật,Ý muốn là ko thật ..Đó là ý chuyển Pháp... sanh tử chỉ là ảo tưởng trên ngực phù du của VĨNH HẰNG. BẠN LÀ TÂM, là TÁNH BIẾT, là BẦU TRỜI bao la vô hạn  - KHÔNG GIAN THUẦN KHIẾT - BẤT TỬ. Người biết tâm chói sáng này thì không còn sợ hãi - vượt qua sinh tử... luôn an trú vào TÁNH BIẾT RỖNG LẶNG TRONG SÁNG... anh Quang nhỉ.
anh! Vâng. Có lẽ vậy, con người ta phải có khao khát mãnh liệt truy tìm chân lý , chung cuộc là quá trình tìm kiếm tâm linh... để nhận ra mình là ai bằng cách quay vào trong - nhận ra mình là CÁI KHÔNG THUẦN KHIẾT. Biết CÁI KHÔNG này là khởi đầu của quá trình tự tri, khám phá chính mình ... anh nhỉ

Facebook ảo, khoe khoang, khoác lác

Hình ảnh
“Người Việt bớt sĩ diện, bớt sống ảo sẽ hạnh phúc bền lâu“ 2021-10-23 09:07 Nhà báo Trương Anh Ngọc cho rằng, để có cuộc sống hạnh phúc bền lâu, người Việt nên bớt sĩ diện, bớt sống ảo và bớt hoang phí. Sau khi thực hiện diễn đàn “Tính hoang phí, sĩ diện của một bộ phận người Việt", báo điện tử VietNamNet đã nhận được hàng nghìn phản hồi, bình luận của quý độc giả trên khắp cả nước. Nhiều ý cho rằng thói hoang phí, sĩ diện không chỉ xuất hiện ở giới trẻ mà còn có ở nhiều lứa tuổi khác nhau. Nhà báo Trương Anh Ngọc - người từng có nhiều thời gian sống và làm việc ở nước ngoài đã chia sẻ những suy nghĩ của mình về vấn đề này. Theo nhà báo Trương Anh Ngọc, một số người Việt có tư tưởng nhìn bề ngoài để cư xử. Họ thấy người có vẻ ngoài sang trọng, đi xe đẹp, ăn mặc sành điệu thì có thái độ niềm nở, tôn trọng. Nhân viên bán hàng săn đón nhiệt tình. Ngược lại, người có bề ngoài không bóng bẩy, không ăn mặc lịch sự thường bị đánh giá là thấp kém. Khi ra ngoài, họ hay bị phân biệt đối xử...
Từ bi là bản tánh Phật. Không thể bổng chốc mà có  Nó phải được ung đúc từ khổ đau sau khi đã thật sự giác ngộ và sống trong bát chánh một thời gian dài giống như ủ mật Cho đến khi phá bỏ hết tất cả những ác nghiệp trong đời quá khứ hiện tại và vị lai. Không thể luyện mà được, không thể Cầu mà có. Dừng vọng nghiệp và sống trong bát chánh là con đường duy nhất để trở thành từ bi.                       Quang Liêm

Chào anh ạ VÔ HAM MUỐN LÀ CHỨNG NGỘ... Nói vậy đã đầy đủ chưa, hay cần bổ xung thêm điều gì ạ??

“Vô ham muốn là chứng ngộ” là thông điệp của người “biết”, người đã trở nên “tỉnh thức”; là tiêu chí chỉ hướng cho người tìm kiếm còn đang mày mò trong bóng tối của ngu dốt. Nó không là mật chú huyền bí cho bất cứ ai ngu muội cứ nghĩ rằng lặp nó liên tục là sẽ chứng ngộ - điều đó sẽ không bao giờ xảy ra. Hướng của nó trỏ tới là “Thiền”. Ham muốn hoặc vô ham muốn là con đường của tâm trí, của nhị nguyên phân biệt; không ham muốn cũng chẳng không ham muốn là con đường của vô trí, của thiền, siêu việt ra ngoài nhị nguyên - sống trong cả hai nhưng không đồng nhất vào; sống trong thế giới nhưng thế giới không đụng chạm đến họ được.
Ý dẫn đầu các pháp, Ý làm chủ, ý tạo; Nếu với ý ô nhiễm, Nói lên hay hành động, Khổ não bước theo sau, Như xe, chân vật kéo.
Chào thầy kính,con đang phân vân chỗ này ạ: CHO CON HỎI LẠI THẦY NHÉ PHẬT nói quan sát THÂN THỂ - TÂM TRÍ - CẢM XÚC... ?? Con thắc mắc là : mình quan sát THÂN THỂ trước - hay quan sát TÂM TRÍ trước ạ ?? Con chưa rõ, nhờ thầy giải đáp ạ Theo con thì quan sát tâm trí, thảnh thơi cái ĐẦU trước... thì tự động thân thể cũng thảnh thơi - như vậy được không thầy?? Có 2 cách 1.Theo con  thì quan sát tâm trí, thảnh thơi cái ĐẦU trước... thì tự động thân thể cũng thảnh thơi - như vậy được không ?? 2. Quan sát THÂN THỂ và TÂM TRÍ đồng thời - cùng một lúc Theo thầy cách 1,2... cách nào đúng??
Có 2 cách 1.Theo em  thì quan sát tâm trí, thảnh thơi cái ĐẦU trước... thì tự động thân thể cũng thảnh thơi - như vậy được không ?? 2. Quan sát THÂN THỂ và TÂM TRÍ đồng thời một lúc Theo anh cách 1,2... cách nào đúng??
Chào bạn,mình đang phân vân chỗ này ạ: PHẬT nói quan sát THÂN THỂ - TÂM TRÍ - CẢM XÚC... ?? Mình thắc mắc là : mình quan sát THÂN THỂ trước - hay quan sát TÂM TRÍ trước ạ ?? Có 2 cách 1.Theo mình  thì quan sát tâm trí, thảnh thơi cái ĐẦU trước... thì tự động thân thể cũng thảnh thơi - như vậy được không ?? 2. Quan sát THÂN THỂ và TÂM TRÍ đồng thời Theo bạn cách 1,2... cách nào đúng??

Theo em thì quan sát tâm trí, thảnh thơi cái ĐẦU trước... thì tự động thân thể cũng thảnh thơi - như vậy được không anh??

Chào anh, em đang phân vân chỗ này ạ: OSHO nói quan sát THÂN THỂ - TÂM TRÍ - XÚC ĐỘNG... ?? EM thắc mắc là : mình quan sát THÂN THỂ trước - hay quan sát TÂM TRÍ trước ạ ?? Em chưa rõ, nhờ anh giải đáp ạ Mỗi lần bạn nêu câu hỏi nhằm chỉ để kiểm chứng xem điều bạn nghĩ có khớp với việc hiểu của bạn hay không, là bạn đã đi con đường sai đối với con người của thiền rồi. Đôi lần OT đã gợi ý nhắc nhở bạn: hãy tự kiểm chứng việc hiểu từ việc thu thập thông tin tri thức qua việc tự thực nghiệm thiền để xác minh, nhằm biến đổi việc hiểu thành chính việc biết xác định đúng-sai, mà dường như bạn đều bỏ qua  việc làm này. Bạn nói: “Theo em thì quan sát tâm trí, thảnh thơi cái ĐẦU trước... thì tự động thân thể cũng thảnh thơi - như vậy được không anh?” Là đi con đường tắt đốt giai đoạn, là điểm khởi đầu sai rồi. Phải theo trình tự từ dễ đến khó, từ đơn giản đến phức tạp cho nhuần nhuyễn, quen rồi mới có thể tắt ngang bỏ qua trình tự không cần thiết bởi nó không bất ổn. Phải theo trình tự: thân thể,...
THIỀN LÀ SỐNG VỚI CÁI ĐANG LÀ (đi, đứng, nằm , ngồi, đại tiện ...vv..) mà không có sự can thiệp của ý nghĩ, ý niệm -  NÓI VẬY CÓ ĐẦY ĐỦ KHÔNG ANH..
Chào bạn,mình đang phân vân chỗ này ạ: PHẬT nói quan sát THÂN THỂ - TÂM TRÍ - CẢM XÚC... ?? Mình thắc mắc là : mình quan sát THÂN THỂ trước - hay quan sát TÂM TRÍ trước ạ ?? Có 2 cách 1.Theo mình  thì quan sát tâm trí, thảnh thơi cái ĐẦU trước... thì tự động thân thể cũng thảnh thơi - như vậy được không ?? 2. Quan sát THÂN THỂ và TÂM TRÍ đồng thời Theo bạn cách 1,2... cách nào đúng??
CON NGƯỜI CŨNG NHƯ VŨ TRỤ CHỈ LÀ DÒNG NĂNG LƯỢNG CHUYỂN TRÔI VÔ TẬN KHÔNG CÓ KHỞI ĐẦU CŨNG KHÔNG CÓ KẾT THÚC. CON NGƯỜI LÀ DÒNG NĂNG LƯỢNG NHỎ TRONG DÒNG NĂNG LƯỢNG VŨ TRỤ LỚN VÔ CÙNG TẬN, TƯƠNG TỰ VŨ TRỤ TRONG CON NGƯỜI CŨNG HÀM CHỨA VÔ TẬN CÁC DÒNG NĂNG LƯỢNG NHỎ HƠN; TÂM THỨC LÀ MỘT TRONG CÁC DÒNG NĂNG LƯỢNG ĐÓ TẠO RA CÁC VÙNG ĐẤT CHO CÁC SINH LINH VÔ CÙNG NHỎ BÉ TỒN TẠI TRONG ĐÓ. TÂM THỨC THIỆN LÀNH LÀ VÙNG ĐẤT BÌNH AN; TÂM THỨC YÊU THƯƠNG LÀ VÙNG ĐẤT TRÙ PHÚ, MÀU MỠ; TÂM THỨC HẬN THÙ LÀ VÙNG ĐẤT KHÔ CẰN, ĐỘC ĐỊA; TÂM THỨC VÔ CẢM LÀ VÙNG ĐẤT HOANG VU; TÂM THỨC TÀN ÁC LÀ VÙNG ĐẤT CHẾT; ... . SINH LINH (CƯ DÂN) TRONG BẠN CÓ ĐƯỢC HẠNH PHƯỚC HAY KHỔ ĐAU LÀ DO TÂM THỨC BẠN QUYẾT ĐỊNH. BẠN VỪA TẠO VÙNG ĐẤT TRONG BẠN VÀ HỢP CÙNG CÁC DÒNG NĂNG LƯỢNG KHÁC TẠO RA THẾ GIỚI KHÔ CẰN - CHẾT CHÓC - KHỔ ĐAU HAY  MÀU MỠ - SINH SÔI - HẠNH PHƯỚC. BẠN, THẾ GIỚI HẠNH PHƯỚC HAY KHỔ ĐAU LÀ DO BẠN!
NHỮNG DÒNG TỈNH THỨC 1/ “Chúng ta không thể thay đổi ngay được cộng nghiệp của quốc gia nhưng hoàn toàn có thể thay đổi biệt nghiệp của cá nhân tùy theo sự thay đổi tâm thức và hành động hướng thiện của chúng ta trong lúc này.” 2/ “Tất cả mọi người trên đời đều ít nhiều có duyên – nợ với nhau. Nghiệp quả của bất kỳ một ai dù nặng đến đâu vẫn có thể được giảm bớt nhờ sự hiểu biết, thức tỉnh và phát triển tình thương. Khi chúng ta bắt đầu hành thiện thì sẽ tạo ra những động lực mới, thay đổi nghiệp lực cũ, cải thiện số phận của chính mình. Từ đó sẽ lan tỏa những điều tốt đẹp đến nhiều người và có thể dần chuyển đổi cộng nghiệp chung.” 3/ “Từ chối làm một việc ác cũng chính là thực hiện một việc thiện lành. Khi con người nhận thức được cái gì là xấu thì cũng là lúc họ biết thế nào là đẹp. Khi tri thức nhận loại ngừng hướng đến những dục vọng ích kỷ, thấp hèn thì sẽ hướng đến những điều thiêng liêng, cao quý. Khi đó tri thức nhân loại sẽ xoay chiều, chuyển hướng vào bên trong, hòa hợp với ...