CON NGƯỜI CỦA THIỀN, BƯỚC TRONG THIỀN VÀ NGỒI TRONG THIỀN

Yoka là một trong những người chứng ngộ hiếm hoi nhất; lời của ông ấy cực kì hay. Rất ít lời nói còn sẵn có, nhưng từng lời nói đều là kim cương duy nhất trong bản thân nó:
 - “Con người của thiền bước trong thiền và ngồi trong thiền. Dù ông ấy nói hay hành động, dù ông ấy im lặng hay bất hoạt, thân thể ông ấy bao giờ cũng an bình, ông ấy mỉm cười, nhìn thẳng vào chiếc kiếm sắp lấy mạng ông ấy. Ông ấy giữ cân bằng ngay cả vào khoảnh khắc chết.”
Tôi (Osho -diễn giả) yêu phát biểu này rằng "con người của thiền bước trong thiền và ngồi trong thiền" bởi lẽ đơn giản là thiền không thể chỉ là một phần của cuộc đời bạn. Bạn không thể làm một mảnh đời bạn có tính thiền; điều không thể được là có tính thiền trong một giờ và thế rồi phi thiền trong hai mươi ba giờ. Điều đó là tuyệt đối không thể được. Nếu bạn đang làm điều đó, điều đó có nghĩa là thiền của bạn là giả.
Thiền hoặc có thể là chuyện hai mươi bốn giờ hoặc nó không thể là thiền chút nào. Nó giống như việc thở: bạn không thể thở trong một giờ và thế rồi gạt nó sang bên trong hai mươi ba giờ, nếu thế thì bạn sẽ chết. Bạn phải liên tục thở. Ngay cả khi bạn ngủ bạn phải liên tục thở. Ngay cả trong cơn mê sâu bạn phải liên tục thở.
Thiền là hơi thở của hồn bạn. Cũng như việc thở là sự sống của thân thể, thiền là sự sống của hồn.
Những người không nhận biết về thiền là chết về tâm linh.
George Gurdjieff (Nhà huyền môn, bậc Thầy “tỉnh thức” đương đại người Nga, ‘1866-1949’) thường nói rằng rất ít người có hồn - và ông ấy là đúng. Người ta được sinh ra không có hồn mà chỉ có hạt mầm (ngụ ý: tiềm năng), cái có thể trưởng thành trong hồn - cái có thể không trưởng thành. Điều đó sẽ tuỳ thuộc vào bạn. Bạn sẽ phải tạo ra mảnh đất đúng, khí hậu đúng cho nó phát triển, nở hoa. Bạn sẽ phải khơi gợi mùa xuân tới cho bạn để cho hồn bạn có thể nở hoa, bằng không bạn chỉ là thân thể-tâm trí. Hồn chỉ là lời trống rỗng. Thiền làm cho nó thành thực tại. Thiền là bầu khí hậu trong đó hồn xảy ra.
“Zen” là cái tên khác cho thiền. Từ “zen” bắt nguồn từ gốc tiếng Phạn “dhyan” - nó đã du hành xa. “Dhyan” nghĩa là trạng thái tuyệt đối im lặng, im lặng vô ý nghĩ, nhưng đầy nhận biết. Ngay cả ý nghĩ, rằng "Tôi nhận biết" là đủ làm sao lãng bạn khỏi thiền của bạn. Ngay cả biết, rằng "tôi đang trong thiền" là đủ để phá huỷ nó.
Trạng thái của thiền là trạng thái hồn nhiên, im lặng. Bạn vô nhận biết một cách phúc lạc về nhận biết của bạn. Bạn hiện hữu, nhưng bạn hoàn toàn được thảnh thơi. Bạn không trong trạng thái ngủ; bạn tràn đầy tỉnh táo, tỉnh táo hơn bao giờ. Thay vì thế, bạn là sự tỉnh táo.
Thiền là đóng góp lớn của phương Đông cho tiến hoá của nhân loại.
Bản thân Phật không bao giờ dùng tiếng Phạn; ông ấy dùng ngôn ngữ đã được số đông người thời đó dùng, ông ấy đã dùng tiếng Pali. Trong tiếng Pali, “dhyan” trở thành “jhan”. Khi thông điệp của Phật lan tới Trung Quốc, “jhan” trở thành “ch’an”. Và khi nó đi từ Trung Quốc sang Nhật Bản, nó trở thành “zen”. Nhưng nó bắt nguồn từ Phạn “dhyan”. “Dhyan” nghĩa là thiền, nhưng từ tiếng Anh "meditation" không có hương vị đó, nó có liên kết lâu dài với suy ngẫm. Từ tiếng Anh "meditation" ngụ ý suy ngẫm “về” cái gì đó; có đối thể của suy ngẫm.
Và trong Thiền không có đối thể chút nào, chỉ tính chủ thể thuần khiết (ngụ ý trỏ về trạng thái vô ngã, không có “ai” là người biết - bạn không hiện hữu, chỉ đơn thuần là “tính” hiện hữu hiện diện). Bạn nhận biết, nhưng không nhận biết về cái gì đó. Không có cái gì để nhận biết “về”; mọi thứ đã biến mất. Bạn thậm chí không nhận biết về không cái gì, vì thế thì không cái gì trở thành đối thể của bạn, thế thì không cái gì trở thành ý nghĩ của bạn. Bạn không nhận biết về trống rỗng nữa. Bạn đơn giản là nhận biết; không có đối thể cho nhận biết của bạn. Gương là trống rỗng, không phản xạ cái gì, vì không có cái gì để phản xạ.
Bạn phải nhớ điều đó.
(Từ: “Bước trong thiền, ngồi trong thiền” - Osho) 

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Một khối tập khí lớn lao như vậy mà muốn giải quyết được ngay là điều không thể..Phương pháp đã có sẵn ở nơi mỗi người, biết sử dụng những yếu tố vốn đã đầy đủ ngay nơi chính mình (tự tánh) là được, đừng vay mượn hay lệ thuộc vào bất cứ phương pháp nào của người khác. .