BẦU TRỜI KO BỊ LÀM ƯỚT

KHÔNG GIAN THUẦN KHIẾT XUẤT HIỆN... CHỈ KHI CÁI “TÔI’ & CÁI “TA” KHÔNG HIỆN HỮU

Nhất Hưu nói:
- Nhà trú ngụ của ta
không có cột;
nó không có mái …
Nó chỉ là bầu trời mở bao la... không cột, không mái. Nó là vô hạn.
- vậy mà mưa không làm ướt nó,
gió không đập vào nó.
Làm sao mưa có thể làm ướt được nó nếu không có mái và không có cột? và không có nền đất? Bạn có cho rằng khi trời mưa bầu trời ướt không? Bầu trời vẫn còn như nó vậy. Mưa không thể làm ướt được nó. Bạn có cho rằng khi trời đầy mây, những mây đó để lại bất kì tác động nào lên bầu trời không? Bạn có cho rằng bầu trời trở nên bị ô uế, bị ô nhiễm bởi mây không? Bạn có cho rằng nó trở nên bị tối đi không? Bạn có cho rằng bất kì dấu hiệu nào được bỏ lại trên bầu trời không.
Làm sao bạn có thể chạm vào cái hư không thuần khiết được? Và hệt như có bầu trời bên ngoài, có bầu trời bên trong. Và ‘bên ngoài’ và ‘bên trong’ chỉ là những từ tuỳ tiện. Ngày bạn sẽ biết, nó tất cả là một bầu trời - bên ngoài và bên trong, nó tất cả là một. Người ta phải rất dũng cảm để đi vào bên trong nó. Một khi bạn có dũng cảm để nhìn thực tại của bạn, mọi sợ biến mất - vì mọi sợ đều dành cho bản ngã, mọi sợ đều là vì bản ngã, "Mình liệu có sống sót hay không?" là điều nỗi sợ tất cả là gì. Nhưng một khi bạn đã thấy bầu trời bên trong, nỗi sợ này không thể còn lại được. Bạn không hiện hữu (chỉ là không gian thuần khiết), vậy thì sao? Bạn chưa bao giờ hiện hữu và bạn sẽ không bao giờ hiện hữu, không sinh không diệt. Và bạn là cái mà bao giờ cũng có đó và bao giờ cũng sẽ có đó. Nhưng bạn không phải là bản ngã (cái ‘tôi’) hay cái Ngã (cái’ta’; linh hồn... và nhiều tên gọi tuỳ tiện) đó!
Không gian thuần khiết (hư không) xuất hiện chỉ khi bạn (cái ‘tôi’, bản ngã, tâm trí) không hiện hữu, khi bạn (cái ‘ta’, cái Ngã, tâm thức,...) đã biến mất. Bạn (tâm trí) chỉ là giấc mơ. Người mơ cũng là một phần của giấc mơ, và khi giấc mơ biến mất, người mơ cũng biến mất. Sống trong không gian bên trong này, bạn không sợ về an ninh. Thế thì bất an ninh là an ninh.
Đó là điều Alan Watts ngụ ý khi ông ấy nói 'trí huệ của bất an ninh.' Chỉ có một cách để thực sự an ninh và đó là: không có bất kì mái nào, không có bất kì cột nào. Chỉ đi trong bầu trời mở. Và thế thì nếu trời mưa, để cho trời mưa - bạn sẽ không bị ướt. Bạn sẽ là bầu trời, làm sao bạn có thể bị ướt được? Thế thì nếu chết tới, để nó tới - bạn sẽ không chết, vì làm sao bạn có thể chết được? Bạn chưa bao giờ được sinh ra. Bạn không tồn tại như một vật, như một thực thể.
Sống trong bất an ninh, người ta có an ninh. Cố để được an ninh, người ta vẫn còn bất an ninh. Đây là luật về hiệu quả ngược. Nếu bạn muốn cái gì đó bạn sẽ bỏ lỡ nó - chỉ bởi vì bạn muốn nó. Bạn càng muốn nhiều, bạn càng tạo ra nhiều khó khăn hơn. Và thế rồi có cái vòng luẩn quẩn. Bạn muốn an ninh, bạn không muốn chết. Nếu bạn không muốn chết, bạn sẽ phải chết cả nghìn lẻ một cái chết; bạn sẽ phải chết đi mọi ngày. Nếu bạn không muốn chết, thế thì mọi thứ sẽ trở thành thông điệp chết; thế thì bạn sẽ liên tục run rẩy; và sợ. Từ bất kì chỗ nào bạn sẽ thấy chết đang tới.
Và nếu bạn quên tất cả về chết, và bạn chấp nhận chết, thế thì ngay cả trong chết bạn sẽ không chết, ngay cả trong chết bạn sẽ là người quan sát. Chết sẽ tới và đi. Bạn sẽ thấy nó tới, bạn sẽ thấy nó đi qua, và bạn sẽ vẫn còn, bạn sẽ còn đó. Cái mà còn lại trong bạn mãi mãi và mãi mãi thì không phải là thực thể - nó là tâm thức. Nó không phải là linh hồn, nó là nhận biết, nó là nhận biết thuần khiết. Và nhận biết đó là một phần của nhận biết càn khôn.
Nhà trú ngụ của ta
không có cột;
nó không có mái -
vậy mà mưa không làm ướt nó,
gió không đập vào nó.
(“Coi nó là dễ” - Osho)
Nguồn:  FB  Oanh Tran

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Một khối tập khí lớn lao như vậy mà muốn giải quyết được ngay là điều không thể..Phương pháp đã có sẵn ở nơi mỗi người, biết sử dụng những yếu tố vốn đã đầy đủ ngay nơi chính mình (tự tánh) là được, đừng vay mượn hay lệ thuộc vào bất cứ phương pháp nào của người khác. .