Trống rỗng.ko gian
TRỐNG RỖNG LÀ “HÌNH TƯỚNG THỰC” CỦA MỌI THỨ
Bây giờ chúng ta đi vào giai thoại thiền hay này:
Ryusui nói:
Trống rỗng là tên cho hư không, tên cho điều không thể hiểu thấu, tên cho núi, sông, toàn thể thế gian. Nó cũng được gọi là hình tướng thực. Trong mầu lục của thông, sự xoắn xuýt của bụi gai, không có đi hay đến. Trong mầu đỏ của hoa và mầu trắng của tuyết, không có sinh và không có tử.
Hỉ, nộ, ái, lạc - đây là ảo tưởng vô thuỷ và vô chung. Chứng ngộ, thực hành, nhận ra - đây là điều vô tận và vô biên. Vậy, trống rỗng là tên cho không vật khác; mọi vật đều là hình tướng thực. Trong mọi thế giới, theo mọi hướng, không có cái thứ hai, không có cái thứ ba.
Do đó, trong cách biểu lộ nền tảng không có ảo vọng hay chứng ngộ, không thực hành hay nhận ra. Ngay cả nói về thực hành và nhận ra cũng là quan điểm tương đối.
Trong tông phái chúng ta, từ việc vào đầu tiên, điểm này nên được thực hành dù ngồi, nằm, hay bước đi quanh. Khi ngủ, chỉ ngủ, không có quá khứ hay tương lai. Khi ông thức, không có ngủ. Điều này được gọi là người chủ tuyệt đối.
Ryusui là một thầy lớn. Ông ấy nói:
- “Trống rỗng là tên cho hư không.”
Trong các từ điển và từ điển bách khoa bạn sẽ thấy trống rỗng có ngụ ý phủ định. Trong kinh nghiệm của thiền nhân, trống rỗng không có tính phủ định. Điều đơn giản là ở chỗ căn phòng của bạn đầy đồ đạc. Bạn đã bao giờ nghĩ về căn phòng, chỗ đó ngụ ý không gian không? Bạn bỏ mọi đồ đạc ra - cái gì còn lại đằng sau? Bình thường, bất kì ai đều sẽ nói rằng bây giờ căn phòng là trống rỗng.
Phật là người đầu tiên nói rằng bây giờ căn phòng mới thực sự là căn phòng, trống rỗng mọi thứ, chỉ là bản thân nó. Mọi đồ đồng nát đã bị bỏ đi. Trống rỗng theo quan niệm của Phật là phẩm chất rất khẳng định - khẳng định nhất.
Phật đã đưa vào trong thế giới nhiều quan điểm nguyên bản; đây là một trong những đóng góp của ông ấy.
Trống rỗng và hư không không thực sự ngụ ý điều bạn bình thường ngụ ý bởi chúng. Trống rỗng đơn giản có nghĩa là bầu trời tâm thức của bạn thanh tịnh, không mây. Và hư không đơn giản có nghĩa là “no-thingness - không vật”. Chỉ đặt dấu gạch nối vào và thế rồi bạn sẽ thấy thay đổi xảy ra: no-thingness, không vật. Tâm thức của bạn không phải là vật, nó không phải là đối thể. Nó bao giờ cũng là chủ thể. Bạn không thể đặt nó ra trước bản thân bạn và xem xét nó.
Đó là vấn đề trước nhà khoa học: nhà khoa học không thể nhận ra được tâm thức vì người đó không thể làm tâm thức thành đối thể để xem xét. Người đó không thể mổ xẻ được nó. Người đó không thể tìm ra nó được hợp thành từ cái gì. Người đó không thể tháo nó ra thành từng phần và nhìn sâu hơn vào trong nó, vì tâm thức không phải là vật. Nó là ‘không-vật’ - nhưng nó hiện hữu. Nó là ‘sự hiện hữu’ thuần khiết.
Khi tâm trí bạn dừng việc suy nghĩ và bạn trở nên được tách rời khỏi thân thể bạn, im lặng vô cùng giáng lên bạn và bản thể chói sáng được hiển lộ, điều được gọi là Phật tính.
Vị Phật đơn giản nghĩa là người đã ‘thức tỉnh’. Mọi người đều có tiềm năng này. Rất ít người đã nhận ra nó, nhưng mọi người đều có tiềm năng này. Nếu bạn không nhận ra, không ai chịu trách nhiệm cho điều đó ngoại trừ bạn. Và nó ở gần thế....
Nhưng đây là khó khăn: Khi các vật là rất hiển nhiên chúng ta có xu hướng quên chúng. Chúng ta có thể nhìn xa nhưng chúng ta không thể nhìn vào trong được. Thực ra toàn thể giáo dục, văn hoá, văn minh của chúng ta đều chuẩn bị cho chúng ta là ai đó trong thế giới này, để có thành tựu lớn lao nào đó. Không nền văn hoá nào dạy trẻ em rằng "Các con không phải trở thành bất kì ai, các con chỉ đi vào trong và tìm ra con là ai." Và chừng nào chúng ta chưa tìm thấy một nền văn hoá, một hệ thống giáo dục trên thế giới mà giúp cho mọi người tìm ra Phật tính của họ, chúng ta sẽ vẫn còn là kẻ man rợ.
(Quay vào trong)
Nhận xét
Đăng nhận xét