VIPASSANA LÀ QUÁ TRÌNH LAU SẠCH CHO BẠN MỌI NGHIỆP QUÁ KHỨ

VIPASSANA LÀ QUÁ TRÌNH LAU SẠCH CHO BẠN MỌI NGHIỆP QUÁ KHỨ

Hỏi: “Osho ơi, tôi đang trong vipassana. Tôi cảm thấy rất bồn chồn, rất bất ổn. Xin thầy cho bình luận.” 

Anand Sundardas, tôi quả có cảm thông với bạn đấy! Vipassana thực sự là nghiêm chỉnh! -Vipassana là kĩ thuật quan sát mọi thứ xảy ra như nó là vậy trong tĩnh lặng, vô trí - Phật đã phát minh ra nó để cho bạn có thể đi qua địa ngục trên thế gian này và bạn không cần đi tới địa ngục thực. Nó là quá trình lau sạch cho bạn mọi nghiệp quá khứ của bạn. Tốt hơn cả là kết thúc nghiệp đi! Nó là tra tấn vì bạn không biết cách ngồi im lặng lâu thế. Tâm trí bạn đi hàng nghìn cuộc hành trình. Ngồi, ngồi, ngồi.... Bạn cảm thấy buồn ngủ và điều đó không được phép. Và nếu bạn bắt đầu mê đi, cú đánh giáng lên đầu bạn - cú đánh thực sự đau để đem bạn trở lại ý thức! Bạn không thể thoát được vì tôi liên tục ca ngợi vipassana nhiều thế, cứ nói rằng không có vipassana không có tỏ ngộ, không có chứng ngộ.
Cho nên bạn nói, "Thôi được, bằng cách nào đó tôi sẽ trải qua nó. Đó chỉ là vấn đề vài ngày thôi. Và một điều là chắc chắn: rằng nhiều người đã sống sót, cho nên không có nguy hiểm cho cuộc sống." Vâng, đầu gối của bạn đau và thân thể bạn đau và bạn cảm thấy rất bồn chồn và bạn không được phép cử động; bạn phải ngồi hệt như tượng Phật, làm một điểu rất ngu xuẩn - quan sát hơi thở của bạn. Bây giờ đây là cái loại việc gì cho người chứng ngộ làm? Và cả nghìn nghi ngờ nảy sinh: "Mình đang làm gì đây? Anh chàng hay thế, ngồi và nhìn hơi thở của mình sao?" Bạn chắc đã làm cái gì đó, bạn chắc đã làm cả nghìn lẻ một thứ. Và thức ăn ngon xuất hiện… và ngồi trong câu lạc bộ “Kim cương Xanh” có vẻ tốt hơn nhiều so với việc ngồi trong toạ thiền! "Sao mình ngồi ở đây? Mình đang làm gì ở đây?"
Tâm trí liên tục hỏi bạn và thực sự dường như không có lối thoát vì nó toàn là tự nguyện; không ai đã ép buộc bạn. Không chỉ điều đó - bạn phải trả tiền cho nó nữa! Bạn đã bao giờ nghe nói về bất kì người nào trả tiền để bị khổ trong địa ngục không? Nhưng khi bạn phải trả tiền cho việc đó, thế thì bạn nghĩ khổ này là xứng đáng. Khi bạn trả tiền, thế thì bạn không thể thoát được. 
Vipassana phải bị chịu đựng bởi lẽ đơn giản rằng nó làm cho bạn đương đầu với bản thân bạn, nó buộc bạn đương đầu với bản thân bạn - bồn chồn của bạn, bất ổn của bạn, cái xấu của bạn, cái điên của bạn. Nó buộc bạn nhìn mọi rác rưởi bạn đang mang bên trong bản thân bạn. Và đó là một trong những bước bản chất nhất để đi ra ngoài.
Nếu bạn muốn đi ra ngoài bất kì cái gì, đầu tiên bạn phải đương đầu với nó. Không đương đầu với nó không có siêu việt. Không có lối tắt, không có có cách nào bỏ qua nó.
Không phải là Phật là kẻ tàn bạo và ông ấy đang cố hành hạ bạn đâu; ông ấy đơn giản làm cho bạn nhận biết về bạn là gì. Và bạn không bao giờ có thể trở nên nhận biết được nếu bạn vẫn còn bận bịu trong công việc hàng ngày của bạn, trong những dính líu thường ngày của bạn. Bạn bị mắc míu từ sáng tới tối tới mức bạn không có bất kì thời gian nào, bất kì không gian nào để nhìn vào bên trong, để cảm bản thân bạn, để thấy bạn là ai, bạn ở đâu, bạn đang làm gì.
Vipassana ép buộc bạn - không có chỗ nào để đi. Bạn phải quan sát hơi thở của bạn, bạn phải nhìn vào các ý nghĩ của bạn hết ngày nọ tới ngày kia.
Sau ngày thứ bẩy, cái gì đó bắt đầu lắng đọng. Nếu bạn kiên quyết, nếu bạn kiên trì, nếu bạn đủ kiên nhẫn, thân thể bạn học được cách lắng đọng, tâm trí bạn học được cách lắng đọng, việc thở của bạn trở thành bình tĩnh và bình thản, gần như không thấy được. Nhưng bạn có thể cảm thấy cái gì đó đã thay đổi; bầu khí hậu là khác: bạn không bồn chồn, bạn không bất ổn. Và đột nhiên, dường như mặt trời đã mọc, mọi tranh đấu bồn chồn biến mất. Địa ngục qua rồi. An bình lớn giáng xuống bạn, im lặng tới sau cơn bão và mọi thứ dường như sạch sẽ, rất sạch sẽ, thuần khiết không vết nhơ, hồn nhiên, và dường như nhiều tầng bụi bặm đã biến mất khỏi ý thức của bạn. Ý thức của bạn dường như trong suốt. Bạn có thể lần đầu tiên thấy mầu xanh, mầu đỏ, mầu vàng của cây. Bạn có thể lần đầu tiên nghe thấy tiếng hót của chim - dường như cái gì đó đã có trong tai bạn chắn chúng và cái gì đó đã có trong mắt bạn như tấm màn, giờ biến mất. Đột nhiên bạn cảm thấy nhẹ, rất nhẹ.
Người ta nói: Các thiên thần bay vì họ coi bản thân họ là ánh sáng. Bạn đột nhiên cảm thấy ánh sáng, đầy ánh sáng và nhẹ tới mức bạn có thể bay, gần như bay. Sức hút đã biến mất. Bạn đã đi vào trong một thế giới khác: thế giới của gia trì.
Và thế thì, Sundardas này, bạn sẽ biết phẩm chất khác của tiếng cười nảy sinh trong bạn. Nó sẽ không được tô vẽ trên môi, nó sẽ tới từ chiều sâu của bạn. Và bạn sẽ cười chẳng vì lí do nào chút nào; bạn sẽ là tiếng cười. Đó là tiếng cười Thiền - vô động cơ, từ niềm vui vô cùng, từ vui sướng vô cùng, từ sáng suốt vô cùng vào mọi thứ.
(“Bước trong thiền, ngồi trong thiền” - Osho)

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Một khối tập khí lớn lao như vậy mà muốn giải quyết được ngay là điều không thể..Phương pháp đã có sẵn ở nơi mỗi người, biết sử dụng những yếu tố vốn đã đầy đủ ngay nơi chính mình (tự tánh) là được, đừng vay mượn hay lệ thuộc vào bất cứ phương pháp nào của người khác. .