13
số 0 mà ta có tất cả.Vì thế mà ta cũng nói cái gì cũng là Đạo, người nào cũng là Đạo, là cái
hỗn độn âm dương, không có bản tính nào cả.
Nói trong và ngoài là một có vẻ khó hiểu. Hãy cho trong là nội tâm ta và ngoài là xã hội thì
nội tâm ta và xã hội là một.Andre Maurois, viện sĩ Viện Hàn Lâm Pháp, viết trong tập Thư
Ngỏ gửi Tuổi hai mươi rằng “Cái ngoại giới chân thực chính là cái nội giới chân thực”. Điều
này có nghĩa là người ngoài hạnh phúc thì ta hạnh phúc, tức gia đình ta, quốc gia ta hạnh
phúc thì ta hạnh phúc. Lo việc cho ta, giải quyết hạnh phúc cho ta là giải quyết hạnh phúc xã
hội, và ngược lại, nước nổi thuyền nổi, khi xã hội phát triển thì ta cũng khá lên. Tương tự,
Phật nói Phật và chúng sinh là một: “Ta là Phật đã thành, chúng sinh là Phật sẽ thành.” Ở
những đứa bé bị bỏ rơi, được thú nuôi, tức sống tách khỏi xã hội người mà sống trong xã hội
thú thì khi đem về lại xã hội loài người, chúng cũng không còn nhân tính, không mặc được
quần áo, luôn xé mọi thứ, không hiểu và không nói tiếng người, ăn như thú.Những đứa bé
đó chỉ phản ánh xã hội thú, chứ không phản ánh xã hội người.Chẳng hạn, một mục sư Mỹ
phát hiện 2 bé gái được sói nuôi trong một khu rừng ở đông bắc Ấn Độ. Cả 2 đứa bé đều có
một số đặc điểm như không biết nói, không biết lao động, sợ tiếp xúc với con người, thích ăn
thịt sống và thịt đã thối rữa, mỗi ngày khoảng 3 giờ sáng thì vươn cổ lên hú như sói…Sau khi
về với xã hội loài người, mặc dù nhận được sự giáo dục, tình yêu thương của con người
nhưng nhận thức phát triển hết sức chậm chạp. Đứa bé gái nhỏ lúc đó 2 tuổi, đã chết vì
không thích ứng được với đời sống xã hội loài người. Đứa bé gái lớn thì sống được đến 16
tuổi, học được tổng cộng 45 từ đơn, cố gắng lắm mới học được vài câu hội thoại đơn giản,
trong 3 năm cuối cùng đã biết ngủ vào ban đêm, bắt đầu không sợ bóng tối.Theo nghiên cứu
của các nhà tâm lý học, tuy đã là cô gái lớn nhưng trí lực của cô ta chỉ tương đương với đứa
trẻ 3-4 tuổi bình thường trong xã hội chúng ta.Cuối thế kỷ 19, một nông dân Pháp phát hiện
một thiếu niên khoảng 11-12 tuổi sống trong rừng sâu, không có quần áo, không biết nói,
không có khả năng ghi nhớ, phán đoán, tưởng tượng.Trải qua điều tra, người ta biết được
cậu bé đó khi 4, 5 tuổi đã bị bỏ rơi trong rừng, trong hoàn cảnh khốc liệt đó cậu ta buộc phải
tìm mọi cách sinh tồn, phải sống độc thân mà chẳng được thú vật hay ai đó dạy. Về sau, cậu
ta nhận được sự chăm sóc, dạy dỗ của một bác sĩ, được đặt tên, nói được ít lời, sống tới 40
tuổi tuy nhiên trí lực lúc đó cũng chỉ ngang với đứa trẻ 6 tuổi mà thôi.Như vậy, ta thấy rằng
tình cảm, trí tuệ, nhận thức, khả năng ngôn ngữ… không phải tự nhiên mà có, con người cần
phải nhận được sự giáo dục rất sớm từ xã hội thì mới có được.
Nội tâm ta là sự phản ánh xã hội, tùy ở mỗi người mà sự phản ánh đó gần với chân
lý hay không. Do đó ta và xã hội là một. Tâm và vật là một.
Trước và sau cũng là một, trên và dưới cũng là một. Từ sao Hỏa nhìn về Trái đất thì
đâu là trước, đâu là sau? Lúc đó sẽ thấy trước là sau, mà sau cũng là trước; trên cũng là
dưới mà dưới cũng là trên. Cái trên của người này là cái dưới của người kia. Thật ra, đối với
hạng người đã đắc đạo thì người ấy thấy thời gian và không gian biến mất. Điều này cũng
đúng đối với vật lý học hiện đại, theo thuyết tương đối của Albert Eistein. Không gian là ba
chiều tuyệt đối và thời gian là một chiều tuyệt đối từ quá khứ tới tương lai chỉ có trong bức
tranh vật lý thế giới của Newton, còn trong vật lý học hiện đại thì khác. Các đo đạc thiên văn
cho thấy các tia sáng đi ngang qua gần mặt trời bị bẻ cong đi. Ánh sáng luôn truyền theo
đường thẳng, thế mà đi qua gần mặt trời bị cong đi thì đó là do không gian bị uốn cong do
tác dụng của lực hấp dẫn của mặt trời. Không gian có thể bị bẻ cong, chứ không phải là
khoảng không ba chiều dọc, ngang, thẳng đứng tuyệt đối như ta thấy.Với người đắc đạo, họ
Nhận xét
Đăng nhận xét