35
mà bà vợ vẫn luôn căm ghét bà hai, gọi là “con ngựa cái, con quỷ cái” và luôn oán thán ông
chồng. Stress như vậy thì ăn bao nhiêu củ nhân sâm cho lại? Như thế tất giảm thọ. Có thờ
Phật, thờ Chúa hay thờ Bác gì đó thì đều là bất hạnh cả.
Vô Vi khó thực hiện đối với người thường. Người thường ai cũng theo thiện ghét ác, hay
ngược lại, làm ác mà bỏ thiện. Đối với hạng đã đắc Đạo, anh ta thực hiện Vô Vi một cách tự
nhiên, không khiên cưỡng gì cả, vì anh ta thấy cái ác cũng như cái thiện đều là cái không, vì
thế anh ta không can thiệp. Anh ta không phải là cái tốt, cho nên không diệt cái xấu. Anh ta
cũng không phải là cái xấu, nên không làm việc ác. Vô Vi không phải là không làm gì mà là
làm theo Đạo, tức theo tự nhiên, theo quy luật thế giới, quy luật cái gì cũng là cái không.
Thế cõi giới Đạo sĩ ra sao?
CHƯƠNG III
THẾ NÀO LÀ MỘT ĐẠO SĨ?
Trang Tử gọi Đạo sư, Đạo gia, Đạo sĩ là Chân Nhân (Người chân thật). Ta hãy xem ông viết
về Chân Nhân trong thiên Đại Tông Sư trong Trang Tử Nam Hoa Kinh.
“Thế nào là bậc Chân nhân?
Bậc Chân nhân ngày xưa không nghịch với ai, dù là thiểu số, không cầu công, không cầu
danh. Người như vậy, mất không tiếc, được không mừng; lên cao không biết sợ, xuống
nước không bị ướt, vào lửa không bị cháy là vì sự biết của họ đã lên đến Đạo rồi!
Bậc Chân nhân ngày xưa ngủ không mộng mị, thức chẳng lo âu, ăn không cầu ngon, thở hít
thì thâm sâu. Hơi thở của Chân nhân thì thấm đến gót chân, còn hơi thở người thường thì
dừng nơi cổ họng; kẻ muốn khuất phục người (ham biện bác) thì lời nghẹn nơi cuống họng.
Lòng tham dục mà càng sâu thì cái máy trời nơi ta càng nông.
Bậc Chân nhân ngày xưa không ưa sống không ghét chết; lúc ra không hăm hở; lúc vào
không do dự; thản nhiên mà đến, thản nhiên mà đi; không quên lúc bắt đầu, không cầu lúc
sau chót. Nhận lãnh thì vui với đó, mà quên đi khi phải trở về. Đó gọi là không lấy cái tình
người mà chống với lẽ Đạo nơi mình, không lấy cái “người” nơi mình mà làm trở ngại lẽ “trời”
nơi mình. Thế gọi là Chân nhân. Nhờ được thế mà lòng họ luôn luôn vững vàng, cử chỉ điềm
đạm, gương mặt bình thản; lạnh như mùa thu, mà ấm như mùa xuân: mừng giận luân
chuyển như bốn mùa, nên cùng vạn vật hợp nhau, không biết đến đâu là cùng. Bởi vậy, bậc
Chân nhân dụng binh, làm mất nước mà không làm mất lòng người; làm lợi và ban bố ân
trạch đến muôn đời mà không phải vì yêu người.
Nên chi, kẻ nào còn vui thích trong việc cầu thân và thông cảm với người đời, kẻ ấy chẳng
phải là bậc Thánh; kẻ nào còn người thân, chẳng phải là bậc Nhân; kẻ nào còn tính toán đến
thời cơ, chẳng phải là bậc Hiền; kẻ nào không thông suốt được điều lợi hại, chẳng phải là
người quân tử; kẻ nào làm theo danh mà bỏ mất mình chẳng phải là kẻ sĩ; kẻ nào làm mất
mạng, không rõ cái lẽ chân thật nơi mình, cũng chẳng phải là kẻ để sai khiến được người
vậy....
Nhận xét
Đăng nhận xét