Chào anh
Theo hiểu biết của em thì THIỀN LÀ NHẬN BIẾT vô suy nghĩ (vô tâm, vô niệm)
Em muốn hỏi là: KHI MÌNH SỐNG TRỌN VẸN , TỈNH THỨC, RÕ BIẾT ... tiến trình suy nghĩ như nó là _ VỚI VÔ TÂM, VÔ NIỆM , đó cũng là thiền - đúng không ạ??
Có thời gian anh giải đáp chỗ này cho em nhé
*****
Thiền không phải là lí thuyết của tâm trí, thiền là kinh nghiệm thân chứng trong vô lời, trong tĩnh lặng. Hoặc bạn sống trong thiền, hoặc bạn sống trong vô thiền tuỳ vào việc hiểu và biết của bạn. Thiền không thể được biết qua tâm trí mà chỉ có thể biết qua vô trí.
Bạn hỏi là: “Khi mình sống trọn vẹn, tỉnh thức, rõ biết ... tiến trình suy nghĩ như nó là - với vô tâm, vô niệm, đó có phải là thiền không?” Đó là cách tâm trí suy diễn cố định nghĩa thiền là gì? Nó không phải vậy! - là vô thiền không phải thiền.
Thiền là trạng thái của tâm thức không có nội dung. Với câu nói, “Khi mình sống trọn vẹn, tỉnh thức, rõ biết ... tiến trình suy nghĩ như nó là” có nghĩa là trạng thái của tâm thức (tỉnh thức: tỉnh táo và ý thức) và nội dung (tâm trí: tiến trình suy nghĩ). Đó không phải là thiền.
Cái được kinh nghiệm cố diễn đạt qua tâm trí sẽ tạo ra lẫn lộn, tự mâu thuẩn - việc nói ra sẽ trở thành không đúng sự thật như việc biết; biết là một đằng, khi nói ra nó trở thành cái gì đó khác. Ví dụ, nói “...rõ biết ... tiến trình suy nghĩ như nó là” là trỏ vào: tâm thức và tâm trí; và tiếp theo bổ sung, nói “- với vô tâm, vô niệm” là trỏ vào chỉ vô trí hay chỉ tâm thức. Hai ý này tự mâu thuẩn, trở thành sự bóp méo, một sự pha trộn.
Nhận xét
Đăng nhận xét