OT_ NHẬN BIẾT
Nhận biết có nhiều tên gọi: tâm thức, linh hồn, nhân chứng, cái ‘ta’, giác tính, Phật tính, tự tính, bản thể... Nhận biết là yếu tối tâm linh cao nhất trong mỗi cá nhân sinh thể. Khi sự sống xuất hiện qua thân dạng của mỗi sinh thể, linh hồn hay nhận biết là yếu tố tâm linh tiên quyết có mặt, các giác quan dần theo sau, rồi các tính năng khác xuất hiện sau rốt; thế nên các giác quan và tâm trí không thể biết được linh hồn - cái thấp hơn không thể biết cái cao hơn. Chỉ linh hồn mới biết tất cả mọi thuộc tính này -cái cao hơn biết được mọi cái thấp hơn nó- và cai quản chúng, ẩn kín trong chúng và siêu việt ra ngoài chúng và còn là tác nhân xúc tác kích hoạt hệ thống này vận hành; khi tác nhân này bất hoạt thì hệ thống này ngưng vận hành được gọi là cái chết của một kiếp sống.
Nhận biết là yếu tố tâm linh cao nhất trong con người nói riêng, tuy nhiên nó vẫn còn bị giới hạn của tính cá nhân, vẫn còn là cái ‘tự Ngã’ rất tinh tế mặc dù ở trạng thái này chủ thể biết và đối thể được biết không còn nữa nhưng vẫn còn lại ‘việc biết’ hiện diện. Vượt qua đường biên này nhảy vào ‘nhận biết thuần khiết’ là yếu tố tâm linh tối thượng, tính cá nhân tan biến hoà vào tính toàn thể, trở thành cái toàn thể, việc biết được gọi với tên khác là sự hiện hữu hay tính hiện hữu.
Tóm lại, người tìm kiếm để đạt tới việc nhận ra Sự thật (hay Chân lí, Đạo...) phải loại bỏ tính năng các giác quan và tâm trí, duy nhất sử dụng ‘việc’ biết hay ‘tính’ biết của linh hồn trong cuộc hành trình này cho đến hồi chung cuộc. Đó cũng là lí do vì sao OT vài lần khuyến cáo bạn đừng cố thu thập thông tin tri thức, đừng cố hiểu biết Sự thật qua trí tuệ tri thức.
Nhận xét
Đăng nhận xét