Oanh Tran *MA: ẢO VỌNG CỦA TÂM TRÍ KHI KHÔNG CÒN THÂN THỂ**
**MA: ẢO VỌNG CỦA TÂM TRÍ KHI KHÔNG CÒN THÂN THỂ**
Hỏi: *“Thưa Osho, xin thầy giải thích về hiện tượng linh hồn người đã chết đi vào thân thể người sống với mục đích gì?”*
Bạn có thể đã từng nghe, và bây giờ điều đó đang nhanh chóng trở thành một thực tại khoa học, rằng một con Ma nào đó đã đi vào thân thể của một người. Một số người sẽ gọi điều đó là mê tín, một số sẽ gọi đó là bệnh hoạn, một số lại gọi là thế này thế khác, nhưng bạn có thể chưa từng bao giờ nghĩ rằng cho dù có Ma đó, tại sao chúng lại đi vào thân thể người khác? Có lẽ bạn có thể nghĩ rằng đó có thể là một kẻ thù cũ nào đó đã đi vào để tra tấn người đó. Bạn có thể nghĩ có lẽ đấy là vấn đề báo thù, hậu quả của nghiệp, của hành động quá khứ, một cách giải quyết của hành vi quá khứ. Không, chẳng có những điều như thế đâu.
Ma là một dạng tâm thức mà thân thể đã bị loại bỏ nhưng tâm trí thì chưa bị loại bỏ. Và tâm trí đòi hỏi một thân thể, vì mọi ham muốn và đam mê của tâm trí chỉ có thể được đáp ứng qua một thân thể. Tâm trí của nó muốn sờ vào một thân thể yêu mến nào đó, nhưng Ma thì không thể sờ được vì nó không có tay; tâm trí của nó muốn nếm một món ăn ngon... Ma vẫn có tâm trí ham muốn nếm mọi thứ, nhưng nó không có lưỡi. Cho nên vấn đề của Ma là ở chỗ nó có một tâm trí, nhưng không có giác quan của thân thể sống để qua đó đáp ứng cho các ham muốn này. Toàn bộ phức hợp ham muốn vẫn còn nguyên, nhưng tất cả phương tiện để đáp ứng cho ham muốn đó lại thiếu.
Toàn bộ ý nghĩa của Ma (linh hồn hay tâm thức) là một người chưa có thể có được thân thể. Có hai kiểu linh hồn gặp khó khăn khi nhận thân thể. Người bình thường dễ dàng nhận được thân thể mới; người này chết đi ở đây và được thai nghén ở kia, không có lỗ hổng. Đôi khi cũng có lỗ hổng quãng một phút, hai phút hay năm phút. Thông thường bạn chết nơi đây và được thai nghén ở nơi kia. Nhưng các linh hồn cực đoan, linh hồn kẻ ác nhất hay linh hồn cao quý nhất lại không dễ dàng tìm thấy nơi thai nghén vì họ cần bụng mẹ thích hợp. Nếu một người như Adolf Hitler chết thì sẽ không dễ dàng gì cho ông tìm được cha mẹ, vì để sinh thành ra ông ta cần phải có cha mẹ độc ác tương đương. Cho nên trong nhiều năm, đôi khi vài thế kỷ, họ vẫn phải đợi. Khó khăn này cũng tương tự cho các linh hồn cao quý.
Các linh hồn cao quý vẩn vơ không thân xác chúng ta gọi là Thần (devas); còn các linh hồn bất thiện vẩn vơ không thân xác chúng ta gọi là Ma (pretas).
Bất kỳ khi nào có một khoảnh khắc, khi một người ốm yếu về mặt tâm lý đến mức linh hồn (tâm thức) anh ta co lại trong thân thể thì một số Ma đi vào anh ta - chẳng phải để quấy rối anh ta hay tra tấn anh ta, mà là để thoả mãn ham muốn của riêng nó qua thân thể người này.
Nếu bạn yếu ớt tâm lý và không có ý chí thì một số Ma có thể chen lấn vào bên trong bạn, vì nó không có thân thể và ham muốn của nó đang bùng cháy. Con Ma đó sẽ sờ một phụ nữ nào đó qua tay bạn, sẽ nếm thức ăn nào đó qua lưỡi bạn, sẽ thấy cái đẹp qua mắt bạn và sẽ nghe âm nhạc nào đó qua tai bạn. Chính vì những lý do này mà Ma đi vào thân thể của ai đó, không phải để quấy nhiễu người đó. Bạn bị quấy nhiễu trong tiến trình, nhưng đấy là sản phẩm phụ, không phải là động cơ của Ma. Nhưng chắc chắn khi hai linh hồn (tâm thức) cùng cư ngụ trong một thân thể thì rắc rối và quấy nhiễu chắc chắn là có đó.
Sự quấy rối này cũng tựa như là một vị khách đến nhà ai đó chơi rồi ở lại mãi mãi, thậm chí không nghĩ tới việc ra đi. Dần dần vị khách bắt đầu bành trướng lãnh thổ quyền lực trong nhà và người chủ của ngôi nhà bắt đầu co lại trong một góc; rồi dần dần, dần dần đến lúc không còn rõ rệt ai là khách ai là chủ trong nhà. Còn vị khách thì sao? Tính kiêu ngạo của anh ta tiếp tục đang lên bởi vì người chủ phục vụ anh ta, vì anh ta là khách và "khách là Thượng đế". Thế là vị khách rơi vào ảo tưởng rằng anh ta là người chủ; và một ngày anh ta sẽ yêu cầu người chủ thực tại của ngôi nhà phải ra đi, bởi vì anh ta đã ở trong ngôi nhà quá lâu rồi. Một tình huống đau khổ có thể phát sinh.
Tâm trí lập tức yêu cầu thân thể sau cái chết bởi ảo vọng ham muốn nguồn mạch sống được tiếp nối liên tục, do đó có sự sinh thành mới. Linh hồn (tâm thức) được gắn với tâm trí còn tâm trí thì được gắn với thân thể - bởi do ấn tượng sai lầm mà tâm thức tự đồng nhất vào tâm trí và thân thể mà không nhận biết nên liên tục rong chơi trong cõi giới sinh tử qua nhiều thân mạng của kiếp sống cuộc đời.
(Tham vấn: “Chiều bên kia cái biết” - Osho)
Nhận xét
Đăng nhận xét