Phật pháp ở trong ta
Không phải tìm đâu khác
Biết mình, pháp không xa
Ngay thực tại đang là...
__________*__________
CÂU HỎI:
"...Thầy cho con hỏi làm sao có thể gieo duyên Phật Pháp để kiếp sau nếu có làm người thì tiếp tục được gặp duyên Phật Pháp để tu hành ạ. Con cảm ơn Thầy.
Trả lời:
Cách gieo duyên Phật Pháp gần nhất và hiệu quả nhất là biết trở về trọn vẹn tỉnh thức với chính mình - thực tại thân thọ tâm pháp nơi mỗi người - Tất cả chân lý mà đức Phật tuyên thuyết đều có đủ trong mỗi người nên chỉ cần trở về thấy ra chính là thấy Phật Pháp. Nếu chỉ biết gieo duyên với tổ chức tông môn, hệ phái Phật giáo hoặc một vị thầy nào đó thì vẫn chỉ là nương tựa bên ngoài, mà đức Phật lại dạy là không nên nương tựa, bám víu vào bất cứ điều gì ở đời.
Phật pháp ở trong ta
Không phải tìm đâu khác
Biết mình, pháp không xa
Ngay thực tại đang là...
*****
Câu hỏi:
Thưa Thầy, những lúc con suy nghĩ và chỉ suy nghĩ thì làm sao chánh niệm tỉnh giác ạ? Ví dụ như khi con tập trung suy nghĩ đề hoàn thành một bài tập được giao thì phải làm thế nào hả Thầy? Con có phỏng theo lời kinh dạy thì con thấy là con cứ hoàn toàn đầu nhập vào suy nghĩ, nhưng thỉnh thoảng lại giật mình một cái nhận thức ra rằng con đang suy nghĩ thì thế đã được gọi là chánh niệm tỉnh giác chưa ạ? Còn nếu chánh niệm tỉnh giác là con phải tỉnh giác từng suy nghĩ trong đầu một thì làm thế nào để con vừa suy nghĩ vừa tỉnh giác về suy nghĩ được ạ?
Trả lời:
Có hai loại suy nghĩ: Một là suy nghĩ lan man “thả hồn theo mây khói” không còn tự biết mình nữa, đó gọi là thất niệm bất giác, nghĩa là lúc đó không có chánh niệm tỉnh giác. Hai là suy nghĩ một cách trầm tĩnh sáng suốt, nhận thức vấn đề rõ ràng mà không hề quên mình, đó là suy nghĩ trong chánh niệm tỉnh giác. Chánh niệm tỉnh giác là tâm trở về (chánh niệm) thắp sáng (tỉnh giác) thực tại đang là, dù thực tại đó là hoạt động của thân, của những cảm giác khổ lạc, cảm xúc vui buồn hay những hoạt động của nội tâm như suy tư, thương, ghét ... Ví dụ như khi đi con tỉnh thức (tỉnh giác) trọn vẹn (chánh niệm) với diễn biến động tác đi, gọi là chánh niệm tỉnh giác trên thân; khi đau đớn con tỉnh thức trọn vẹn với cảm giác đau, gọi là chánh niệm tỉnh giác trên thọ; khi suy nghĩ con tỉnh thức trọn vẹn với dòng suy nghĩ, gọi là chánh niệm tỉnh giác trên tâm; khi làm bài tập (nghĩa là một hoạt động kết hợp nhiều động tác của thân, thọ, tâm) con vẫn tỉnh thức trọn vẹn với việc làm bài, gọi là chánh niệm tỉnh giác trên pháp. 
Chỉ khi nào con đi mà tâm lang thang bất định không biết rõ động thái đang đi; khi đau đớn thì liền lo sợ, tưởng tượng lung tung, không biết rõ trạng thái đau đang diễn biến ra sao; khi suy nghĩ về một vấn đề nghiêm túc con lại để tâm lang thang ra “ngoài luồng”, quên mất mình phải trầm tĩnh sáng suốt mà suy nghĩ ngay trên thực kiện; khi làm một bài tập con lại nghĩ đến chơi game, không trọn vẹn sáng suốt để làm bài... khi đó mới gọi là thất niệm bất giác...
*****
...Đừng lý tưởng hoá cuộc sống khi bản chất của nó là vô thường, vô ngã và bất như ý, chính bản chất này mới giúp con giác ngộ. 
Con cũng cần lưu ý là đừng xem an lạc như mục đích để đạt được mà phải lấy sự giác ngộ giải thoát làm mục đích tu tập mới phải. Càng chấp nhận khó khăn phức tạp thì tâm càng dễ dàng đơn giản, mà tâm càng dễ dàng đơn giản thì càng mau giác ngộ. Đó chính là cái tâm mà đức Phật dạy trong Kinh Mangala Sutta:
Khi xúc chạm việc đời 
Tâm không động không sầu 
Tự tại và vô nhiễm 
Là phúc lành cao thượng.
*****
(HT. Viên Minh - Trích Mục Hỏi Đáp - Trungtamhotong.org)
Namo Buddhaya.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Một khối tập khí lớn lao như vậy mà muốn giải quyết được ngay là điều không thể..Phương pháp đã có sẵn ở nơi mỗi người, biết sử dụng những yếu tố vốn đã đầy đủ ngay nơi chính mình (tự tánh) là được, đừng vay mượn hay lệ thuộc vào bất cứ phương pháp nào của người khác. .