CHẤT LIỆU CỦA THỰC TẠI LÀ TRỐNG RỖNG - Ý THỨC THUẦN KHIẾT

"Nếu bạn có một chiếc kính hiển vi điện tử và đặt cơ thể bạn dưới nó, bạn sẽ thấy một lượng khoảng không lớn. Bạn sẽ thấy các nguyên tử được ngăn cách bởi một lượng khoảng không lớn. Và nếu bạn có được một chiếc siêu kính hiển vi điện tử, cái mà chưa được phát minh ra, bạn sẽ thấy cơ thể mình là không gian thuần khiết. Sẽ không có các nguyên tử. Bởi vì siêu kính hiển vi điện tử sẽ nhìn xuyên qua các nguyên tử và bạn sẽ nhìn thấy không gian, không gian toàn bộ. Không gian đó chính là Ý thức. Điều này không chỉ là thật về cơ thể bạn. Nó là thật về cái ghế, tòa nhà, cái cây, bông hoa, con thú. Mọi thứ đều là không gian. Mọi thứ đều là Ý thức."

"Vũ trụ này, các bạn của tôi ơi, là một ảo ảnh thị giác." 

~Robert Adams

"Niềm tin rằng thế giới được làm bằng vật chất chỉ là một niềm tin, nó là một lập trình. Không có ai đã từng tìm thấy nó cả. Nó cũng giống như việc nghĩ rằng trái đất thì phẳng. Nó là một diễn giải, không phải là một sự thật. Nếu chúng ta bám sát vào các thực tế của kinh nghiệm của chúng ta, thì chúng ta không bao giờ tìm thấy một thứ nằm ngoài Ý thức gọi là vật chất. Lý do mà chúng ta kinh nghiệm cùng một thế giới không phải là bởi vì có một thế giới xuất hiện bên ngoài Ý thức. Nó là bởi vì mỗi tâm trí hữu hạn của chúng ta kết tủa trong cùng Ý thức vô hạn. Chính vì tâm trí của chúng ta chia sẻ Ý thức mà chúng ta cảm thấy rằng chúng ta chia sẻ thế giới. Đúng là chúng ta chia sẻ cùng một thế giới, nhưng thế giới mà chúng ta chia sẻ thì được làm bằng Ý thức, không phải bằng vật chất, và chúng ta chính là Ý thức đó."

~Rupert Spira

KINH NGHIỆM TRỰC TIẾP CƠ THỂ 

(các hướng dẫn chiêm nghiệm thực tại của cơ thể bởi Rupert Spira) 

"Hãy cho phép kinh nghiệm của cơ thể đi tới sự chú ý của bạn. Hãy bỏ dán nhãn 'cơ thể'. Với mắt nhắm và không có liên hệ gì với ý nghĩ hay ký ức, chúng ta không có kiến thức gì về việc có hay là một cơ thể. Chúng ta là em bé mới sinh, chỉ là một trường nhạy cảm, mở thuần khiết, biết thuần khiết hay kinh nghiệm thuần khiết. Và ở giữa trường nhạy cảm này có một rung động rung rung tê tê vô định hình mà chúng ta sau này sẽ dán nhãn là 'cơ thể của tôi'. Hãy chỉ ở với kinh nghiệm thô mà không biết bất cứ gì về nó."

"Có ai trong các bạn (trừ khi bạn đang đau đầu) bây giờ đang kinh nghiệm phần đầu phía sau của mình không? Hãy đi tới phần kinh nghiệm của bạn gọi là 'phần đầu phía sau của bạn'. Có bất cứ gì cứng và đặc ở đó không hay nó chỉ mở và trống rỗng? Có cái đầu nào ở đó không? Có ai trong các bạn đang kinh nghiệm một cái đầu không? Tất cả những gì có đó là một rung động của nhận biết mà có thể có một cường độ nhất định, và do ký ức mà bạn nói rằng nó đặc, nó cứng. Nó không phải như vậy. Nó chỉ là một rung động của nhận biết trống rỗng. Không có gì đặc ở đó cả.

Bạn đang áp đặt một ký ức lên kinh nghiệm của bạn. Ok, tôi công nhận có thể có chút cảm giác như kiến bò nhưng với hầu hết chúng ta thì hoàn toàn không có tí kinh nghiệm gì về cái đầu.

Thế còn vai của bạn, có ai trong các bạn đang kinh nghiệm vai của mình vào lúc này không? Trừ khi bạn đang đau ở vai hay lưng, ví dụ, có ai trong các bạn kinh nghiệm được lưng của mình không?

Bạn thấy đấy nếu chúng ta bám vào kinh nghiệm của cơ thể, thì trừ khi chúng ta đang đau, nó hầu như là không gian trống rỗng với vài rung động hơi tê tê vô định hình trôi nổi đây đó, trừ khi có cơn đau hay sự co lại của cảm xúc. Nhưng ngay cả nếu có một sự co lại của cảm xúc, sẽ chỉ hơi có một độ đặc trong vùng này. Không có liên hệ với ký ức, bạn không biết rằng cường độ đó là ghen hay sợ hãi hay giận dữ, nó chỉ là một rung động nhỏ.

Có ai trong các bạn lúc này đang kinh nghiệm mắt của mình không? Có ai trong các bạn biết mình có mắt hay tai không?

Có kinh nghiệm nghe nhưng đó không phải là câu hỏi. Nếu tôi hỏi bạn 'Bạn có đang kinh nghiệm việc nghe lúc này không?' Các bạn đều sẽ trả lời 'Có. Có cái gì đó trong kinh nghiệm của tôi mà tương ứng với từ 'nghe'.' Nhưng có bất cứ gì trong kinh nghiệm của bạn bây giờ mà tương ứng với từ 'tai' không? Không, trừ khi bạn đang đau tai. Khi bạn đi tới nơi trong kinh nghiệm của bạn mà bạn từng gọi nó là 'tai', chẳng phải nó hầu như chỉ là sự trống rỗng sao?

Bây giờ hãy thử tìm đầu của bạn. Kinh nghiệm thực của bạn về cái đầu là gì? Chẳng phải nó chỉ là khoảng không mà kinh nghiệm của bạn đang xuất hiện trong đó sao? Bạn cảm nhận, chấm hết. Bạn không đang cảm nhận cái gì cả, bạn chỉ đang cảm nhận. 'Tôi cảm nhận hàm của mình' chỉ là một dán nhãn mà chỉ có thể được cung cấp nếu bạn liên hệ với quá khứ. Tất cả những gì bạn có thể nói là 'Tôi cảm nhận'. Nhưng bạn không có ý tưởng nào là bạn đang cảm nhận cái gì. Trên thực tế bạn thậm chí không có ý tưởng nào rằng bạn là một cá thể mà đang cảm nhận. Tất cả những gì bạn có thể nói là 'có việc cảm nhận'.

Em bé mới sinh (lý do mà tôi quay trở lại một em bé mới sinh là vì em bé mới sinh không thể liên hệ với quá khứ) đang kinh nghiệm việc cảm. Nó đang kinh nghiệm cái gì đó nhưng nó không có ý niệm nào về cái nó đang kinh nghiệm, và nó không có ý niệm nào rằng nó là một cá thể mà đang kinh nghiệm. Chỉ có mỗi cảm, mỗi nghe, mỗi thấy. Và nếu em bé mới sinh chạm vào chất liệu làm nên thấy, nghe hay cảm mà không có bất kỳ kiến thức quá khứ hay ý tưởng nào về nó, và nếu em bé nói được nó là cái gì, nó sẽ nói 'Tất cả những gì có đó là việc kinh nghiệm hay việc biết.' Nó sẽ không có kiến thức gì về việc có một cái hàm hay một cái đầu."

"Rupert Spira : Không có sự khác biệt giữa kinh nghiệm của một đứa trẻ và của bạn. Khác biệt duy nhất là bạn diễn giải kinh nghiệm của mình thông qua lăng kính là các kinh nghiệm quá khứ của bạn. Nói cách khác, bạn phủ quá khứ của mình lên kinh nghiệm hiện tại, và bạn có vẻ kinh nghiệm kinh nghiệm hiện tại của mình thông qua lăng kính là các diễn giải quá khứ của bạn. Đứa bé mới sinh không diễn giải kinh nghiệm của nó. Nó chỉ kinh nghiệm kinh nghiệm của nó.

Người hỏi : Vậy nó sẽ dẫn tôi đến đâu, ví dụ như bệnh tật, khuyết tật và những thứ như vậy của cơ thể?

Rupert Spira : Vậy hãy lại nhắm mắt. Khơi lại em bé mới sinh một lần nữa vì mục đích duy nhất là bạn không thể trốn khỏi bây giờ để vào một quá khứ. Bạn không thể khái niệm hóa kinh nghiệm của bạn. Tất cả những gì bạn biết là kinh nghiệm hiện tại của bạn. Giờ hãy chỉ liên hệ duy nhất với kinh nghiệm hiện tại của bạn, bạn có bất kì kiến thức gì về việc bị bệnh không? Có ai trong phòng này, đang liên hệ duy nhất với kinh nghiệm hiện tại của mình, có bất kỳ kiến thức gì về việc bị bệnh không?

Tôi không có ý phủ nhận bệnh và đau ở một mức độ tương đối. Và tôi chắc chắn không có ý đề xuất rằng chúng ta không nên làm những bước cần thiết để chăm sóc cơ thể ở mức độ tương đối. Nếu nó ốm hay đau thì tất nhiên chúng ta nên như vậy.

Tôi chỉ đang trao cho bạn cách vào trực tiếp sự chữa lành cao nhất mà chính là hiểu biết rằng cái bạn là bây giờ, không phải cái bạn có thể trở thành, mà cái bạn là ngay lúc này, thì luôn trong trạng thái khỏe hoàn hảo.

Nhưng như tôi đã nói, làm ơn đừng nghĩ rằng tôi đang gợi ý rằng một người không nên chăm sóc cơ thể ở một mức độ tương đối, tất nhiên là người đó nên. Tôi cũng không đang phủ nhận sự vận hành của cơ thể. Tôi chỉ đang nâng cấp mô hình vật chất lên mô hình ý thức."

"Đúng là bạn là cái mà thấy, nghe, v.v. Tuy nhiên, bạn - nhận biết, thì không thấy hay nghe thông qua một cơ thể. Nói cách khác, nhận biết không nằm ở trong một cơ thể, nhìn ra ngoài qua mắt hay nghe từ phía sau tai. Ý tưởng rằng chúng ta nhìn qua mắt hay nghe qua tai chỉ đơn giản là một diễn giải nhầm lẫn khác mà ý nghĩ áp vào thực tại của kinh nghiệm của chúng ta.

Hãy cùng lấy kinh nghiệm nghe. Thông thường ý nghĩ khái niệm hóa một 'tôi' ở trong đầu nghe thấy một âm thanh mà được coi là ở bên ngoài đầu. Hãy lấy một âm thanh mà bạn đang nghe vào lúc này, ví dụ tiếng xe cộ. Và lấy kinh nghiệm của cái đầu mà việc nghe được coi là đang xảy ra ở đó. Kinh nghiệm duy nhất của chúng ta về cái đầu chỉ là một khối rung động tê tê.

Vậy nó có phải là kinh nghiệm thực của bạn rằng tiếng xe cộ đang xảy ra bên trong rung động tê tê mà chúng ta gọi là 'đầu' không? Hãy đi trực tiếp tới kinh nghiệm. Hay đúng hơn, có phải kinh nghiệm của bạn là cả hai rung động tê tê gọi là 'tiếng xe cộ' và rung động tê tê gọi là 'đầu' cùng xuất hiện trong nhận biết không?

Hay chúng ta có thể tự hỏi, chúng ta có kinh nghiệm nhận biết - mà đang nghe tiếng xe cộ - nằm ở trong khối rung động tê tê gọi là cái đầu không? Nói cách khác, chúng ta có kinh nghiệm nhận biết nằm bên trong một cảm giác nhưng lại ở bên ngoài một nhận thức giác quan không?

Để tìm được câu trả lời, hãy thử nhìn vào nhận biết này. Bạn có biết tìm nó ở đâu không? Bạn có thể thấy nó hay tìm được nó không? Không! Trong khi nhận biết hiện diện một cách không thể chối bỏ được, nó lại không thể được tìm thấy ở bất cứ đâu. Vì thế, nó là kinh nghiệm đơn giản, trực tiếp của chúng ta rằng nhận biết không nằm trong cảm giác chúng ta gọi là cái đầu, và vì thế nó cũng là kinh nghiệm đơn giản của chúng ta rằng việc nghe mà xảy ra trong nhận biết thì cũng không nằm trong đầu.

Kinh nghiệm duy nhất của chúng ta về cái đầu là thông qua cảm và kinh nghiệm duy nhất của chúng ta về tiếng xe cộ là thông qua nghe, và cả cảm và nghe đều xảy ra ở cùng một nơi, nghĩa là, ở nơi phi chốn của nhận biết. Trên thực tế, nó thậm chí không đúng khi nói rằng nghe và cảm xảy ra trong nhận biết. Đúng hơn là nhận biết có thể nói là thỉnh thoảng lấy dạng của cảm và nghe.

Sau đó nhận biết lấy dạng một ý nghĩ mà tạo ra một câu chuyện cổ tích về một thực thể cá nhân mà sống ở trong đầu, mà nghe thấy một âm thanh được cho là xảy ra ở một không gian tưởng tượng bên ngoài cái đầu.

Tuy nhiên, câu chuyện cổ tích này không thay đổi được thực tế của kinh nghiệm của chúng ta, rằng chỉ có duy nhất nhận biết mà thỉnh thoảng lấy dạng nghĩ, cảm và nhận thức giác quan, từ đó đẻ ra sự xuất hiện của tâm trí, cơ thể và thế giới."

"Chúng ta đang cảm nhận cơ thể theo cách mà nhất quán với hiểu biết của chúng ta rằng thực tại của cơ thể là ý thức thuần khiết. Chúng ta hiểu điều đó, chúng ta đều hiểu điều đó bây giờ hoặc chúng ta rất gần với việc hiểu nó. Nhưng chúng ta không chỉ muốn hiểu nó, chúng ta muốn cảm nhận được nó. Chúng ta muốn sống cuộc sống theo cách mà nhất quán với hiểu biết mới này. Chúng ta không chỉ muốn nghĩ về bất nhị khi chúng ta một mình riêng tư tại nhà. Chúng ta muốn cảm nhận được nó.

Đừng quên rằng chúng ta đang đi ngược lại hàng thập kỷ lập trình, vì thế đừng mong rằng cảm giác thắt của 'tôi' trong cơ thể này sẽ bốc hơi một sớm một chiều. Nó mất thời gian. Nó mất một khoảng thời gian và chúng ta làm điều này hết lần này tới lần khác. Và mỗi lần chúng ta làm điều đó, cơ thể có thể quay trở lại cảm giác cũ là cứng và đặc, nhưng nó không quay lại toàn bộ, nó chỉ quay lại 90%, và lần tới nó chỉ quay lại 90%. Và dần dần, qua nhiều tháng và năm nếu chúng ta cứ thực hiện điều này một thời gian, thì cơ thể sẽ chỉ trở nên trong suốt hơn.

Chúng ta không cảm thấy có cả một giếng tổn thương cũ sống ở ngực, sai khiến cách chúng ta nghĩ, cảm và hành động. Chúng ta cảm thấy rằng cơ thể được gột sạch khỏi sự bạo chúa của cái tôi tách biệt. Và rồi cơ thể của bạn trở nên mở và nhạy cảm, và bạn cảm thấy kết nối với môi trường, bạn không cảm thấy phòng thủ."

Rupert Spira

~~~

Link tải audio dịch nói bài thiền chiêm nghiệm thực tại của cơ thể do Rupert Spira hướng dẫn:

'Thấm đẫm cơ thể trong nhận biết tỏa sáng'

https://1drv.ms/u/s!AtykrcA7YphngUt5L2vsIBzm2xbF

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Một khối tập khí lớn lao như vậy mà muốn giải quyết được ngay là điều không thể..Phương pháp đã có sẵn ở nơi mỗi người, biết sử dụng những yếu tố vốn đã đầy đủ ngay nơi chính mình (tự tánh) là được, đừng vay mượn hay lệ thuộc vào bất cứ phương pháp nào của người khác. .