TẠI SAO SUY NGHĨ, CẢM XÚC KHÔNG PHẢI LÀ CHÍNH MÌNH?
Mọi người ý kiến cho dzui nhé.



BẠN LÀ BẦU TRỜI, suy nghĩ ,cảm xúc giống như mây, lúc đến lúc đi mà không thể chạm vào BẢN THỂ BẤT TỬ BÊN TRONG MỖI NGƯỜI. Bầu trời là TÂM của chúng ta là bản chất vĩnh hằng thực sự  của chính mình. Mây -  suy nghĩ, cảm xúc, tâm trí này là nhất thời lúc ẩn, lúc hiện mà không phải là bản chất thực sự của ta. HÃY NGHĨ MÌNH GIỐNG NHƯ BẦU TRỜI BAO LA VÔ HẠN, KHÔNG GIAN THUẦN KHIẾT mà từ đó vạn hữu khởi xuất, sinh khởi lên từ BẦU TRỜI TRONG XANH TRỐNG RỖNG kia ... anh MĐ nhỉ




Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Một khối tập khí lớn lao như vậy mà muốn giải quyết được ngay là điều không thể..Phương pháp đã có sẵn ở nơi mỗi người, biết sử dụng những yếu tố vốn đã đầy đủ ngay nơi chính mình (tự tánh) là được, đừng vay mượn hay lệ thuộc vào bất cứ phương pháp nào của người khác. .